Em sẽ ra đi để anh giữ trọn chữ hiếu

  • Em sẽ ra đi để anh giữ trọn chữ hiếu

    Em đã chọn con đường ra đi để anh giữ trọn chữ hiếu. Hãy hiểu cho em anh nhé. Thay vì mình cứ đau khổ thế này, hãy yêu nhau hơn, yêu thêm 150 ngày nữa.

  • Anh à! Giờ đã là giữa tháng 7 âm rồi, chỉ còn hơn 5 tháng nữa em mãi mất anh, nghĩa là 150 ngày nữa anh cưới cô ấy về làm vợ. Anh hãy yêu thương cô ấy nhiều như anh đã yêu em, anh nhé. Đã bao đêm thức trắng em suy nghĩ về chuyện chúng mình, thật xót xa, chua xót, đau khổ phải không anh?

    Em vẫn luôn hỏi tại sao ông trời cho ta gặp nhau lại không cho ta ở bên nhau. Ngày em gặp anh, yêu anh, cứ nghĩ anh sẽ là người cuối cùng của cuộc đời mình, tình cảm mình dành cho nhau nhiều lắm, ngờ đâu cuộc sống trớ trêu khi mẹ ép anh cưới cô gái cùng làng. Mẹ không chấp nhận em đơn giản chỉ vì em ở xa.

    Mẹ sẽ từ anh nếu không cưới cô ấy. Em đau khổ khi nghĩ đến điều đó, nhìn anh ngày một tiều tụy đi như không còn sự sống mà em đau lòng. Anh lao vào bia rượu để quên đi mọi chuyện, tại sao anh lại hành hạ bản thân như vậy? Vì yêu em anh đừng tự làm khổ mình vậy nữa nhé.

    Không lúc nào em không nghĩ đến anh, em đã không làm được việc gì vì không tập trung, cũng chẳng muốn ăn uống. Em biết anh đang phải đấu tranh giữa lý trí và trái tim xem anh có thật sự cần em hay không? Em biết anh yêu em nhiều lắm, trái tim anh mách bảo yêu em nhưng lý trí nói anh phải làm vừa lòng mẹ. Anh đang bị khủng hoảng khi lý trí và trái tim tranh nhau vị trí, chúng chưa tìm được tiếng nói chung.

    Em vẫn cầu nguyện cho mẹ chấp nhận mình. Em không phải cô gái xấu xa, có điểm gì đáng chê? Chỉ vì khoảng cách ở xa 180 km thôi mà mình phải xa nhau sao anh? Em đau lắm anh yêu à, vì không thể thay đổi được khoảng cách đó.

    Em là một cô gái miền trung du đất tổ vua Hùng, anh là một chàng trai vùng đồng bằng quê Tam Nguyên Yên Đổ, mình cùng lên nơi đô thành lập nghiệp, trải qua những mối tình đã tan vỡ. Tất cả như dừng lại khi cả hai không muốn tiếp tục yêu nữa, run rủi sao duyên số cho mình được gặp và yêu nhau, một tình yêu trong sáng, mãnh liệt, nồng nàn như chưa từng được yêu.

    Anh làm em như chết đi sống lại, vậy mà giờ em sắp mất anh rồi. Mọi thứ như khép lại với em và anh. Hàng ngày đi làm về em lại nằm suy nghĩ, những lúc anh nhắn em đi ăn cơm, chăm sóc bản thân mình, em nói sẽ đi ăn nhưng thực ra không ăn được, cứ nằm đó suy nghĩ về anh và nước mắt tự rơi. Cuộc sống cứ như vậy từng ngày trôi qua, em thấy rất mệt mỏi.

    Mình vẫn yêu nhau anh nhé. Em sẽ yêu anh hết lòng, sống thật với anh và chấp nhận 150 ngày sau anh ở bên người khác. Em từng có suy nghĩ cặp bồ với anh khi anh đã có vợ hoặc có con riêng với anh rồi em tự nuôi. Nhưng vì anh, vì vợ chưa cưới của anh, vì bố mẹ em, vì hạnh phúc của gia đình anh mà em sẽ không làm điều đó. Em không thể nên đã gạt suy nghĩ ấy đi.

    Anh vẫn nói cố gắng yêu nếu không đến được với nhau sẽ khổ hơn. Anh không thay đổi được mẹ, anh là người con trưởng trong gia đình, trưởng của dòng họ, trách nhiệm đè nặng, anh không muốn mẹ khổ, không thể để mẹ từ anh được. Anh phải hy sinh một trong hai, em đã chọn con đường ra đi để anh giữ trọn chữ hiếu. Hãy hiểu cho em anh nhé. Thay vì mình cứ đau khổ thế này, hãy yêu nhau hơn, yêu thêm 150 ngày nữa, yêu đến ngày em cưới vợ cho anh. Lúc ấy em sẽ cố gắng không buồn nữa đâu

    Nếu như có kiếp sau em nguyện sẽ làm vợ của anh. Cưới cô bé đó về anh hãy sống tốt, không được uống rượu nhiều, hãy yêu cô ấy như anh yêu chính em, đừng làm cô ấy buồn, đừng để cô ấy biết anh đã yêu em rất nhiều. Hãy chọn một ngăn nhỏ trong tim rồi để em ở yên trong đó. Anh hãy sống thật hạnh phúc, như mẹ nói cưới về rồi yêu. Anh hãy yêu thương cô ấy thì em mới yên lòng. Thật sự đây không phải điều em mong muốn nhưng vì em mong anh hạnh phúc. Chẳng ai vui khi mất người yêu cả phải không anh?

    Đã gần 6h sáng, những giọt nước mắt em rơi nhòe hết trang giấy đang viết dở cho anh. Em đang cố gắng mỉm cười chào ngày mới, rồi đi làm với đôi mặt sưng u. Em đã nghĩ đến cái chết hoặc có một tai nạn cho em mất trí để không nghĩ nữa nhưng vì cha mẹ, vì anh nên em sẽ không làm điều dại dột đó đâu.

    Em sẽ cố gắng sống tốt. Sau này có thể có ai đó cũng yêu em, không biết khi đó em có mở lòng đón nhận được tình cảm của ai nữa hay không? Trong 150 ngày nữa em vẫn nguyện cầu cho điều kỳ diệu xảy ra. Mẹ đồng ý cho em được làm con dâu, được làm vợ anh, nếu không được em cũng sẽ chấp nhận. Anh hãy nhớ có một người con gái luôn yêu anh, yêu anh bằng cả trái tim mình. Anh là cuộc sống, là tình yêu, là tất cả những gì em cần.

    Thu Hà

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/loi-yeu/em-se-ra-di-de-anh-giu-tron-chu-hieu-2867252.html
    Share

    Bài viết liên quan

  • Đàn ông đừng trách phụ nữ cả nghĩ hay lo, hãy trách bản thân không bao giờ chịu lớn

    Nỗi lo sợ lâu nay thành sự thật, hai chân tôi quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập to như trống gõ.

  • Chồng khóc cầu xin được bỏ vợ khi tôi sắp tới ngày sinh

    Chỉ còn ít lâu nữa là tới ngày dự kiến sinh, đây là đứa con mà 2 vợ chồng tôi đã chờ đợi từ 5 năm nay. Thế nhưng, gần đây chồng tôi lại nằng nặc đòi bỏ vợ.

  • Nỗi nhục đàn ông: Nuôi con tu hú.

    Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về ...

  • Duyên nợ trong tình duyên

    Người yêu bỏ đi lấy chồng, chàng trai đau khổ, tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy: "Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?" Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc ...