thiệp cưới Rẻ Quận 4

chuyên cung cấp thiệp cưới giá rẻ, phôi thiệp cưới rẻ, in danh thiếp, in card giá rẻ, nhiều mẫu mã thiệp cưới đẹp tại quận 4 tp.hồ chí minh

Sợ quả báo vì thú vui tán gái

  • Sợ quả báo vì thú vui tán gái

    Tôi chỉ cảm thấy phấn khích mỗi lúc tán tỉnh, tới khi họ nhận làm người yêu rồi tôi lại thấy sợ hãi, từ bỏ. Tôi rất sợ luật nhân quả khi liên tiếp mang đau khổ cho người khác. Bạn tôi bảo hãy dừng lại nhưng không thể.


  • Khi nào tôi sẽ dừng lại? Đây là câu hỏi tôi luôn đặt ra cho bản thân thời gian gần đây. Câu nói cái gì đến dễ dàng đi cũng nhẹ nhàng, tôi năm nay 27 tuổi, trải qua bao nhiêu mối tình cũng không chắc nữa, có lẽ trên 12 rồi. Cuộc tình kéo dài nhất của tôi là 4 năm, lúc đó tôi 19 tuổi, còn những cuộc tình về sau dài nhất 3 tháng. Gần như tôi chỉ thích tán tỉnh, đến khi người ta đồng ý làm người yêu tôi sẽ bỏ.

    Tôi thật sự không biết lúc này cần điều gì nữa, một người yêu đích thực hay chỉ là những tình cảm qua đường? Tình yêu đầu đời của tôi với cô bạn học cùng trường đại học, em ít hơn tôi một tuổi, ra trường trước tôi một năm vì học cao đẳng. Em là cô gái tuyệt vời, đây không phải nhận xét của riêng tôi mà kể cả những người bạn thân tôi cũng có chung nhận xét như vậy. Thế mà tôi lại để mất em vì sự tự ti của một người sinh viên nghèo xa quê.

    Sau khi trải qua cú sốc tình cảm tôi đã cố gắng rất nhiều mới có thể quên được mối tình đó. Ra trường tôi bận rộn với bộn bề cuộc sống, mong muốn tìm cho mình chỗ làm ổn định, nghĩ lại vẫn chưa thật sự quên mối tình đó. Tôi quyết định mở rộng lòng mình để yêu một người mới mà không thể, luôn muốn kiếm tìm cho mình một người con gái giống em. Chỉ cần tôi thấy người con gái có nét gì giống em là cố gắng tán tỉnh bằng được. Khi người ấy nhận yêu rồi, cảm giác chán chường lại bủa vây, nhận ra người ấy không hợp, lại kiếm tìm một mục tiêu mới.

    Tôi chỉ cảm thấy phấn khích mỗi lúc tán tỉnh, tới khi họ nhận làm người yêu rồi tôi lại thấy sợ hãi, từ bỏ. Tôi biết mình không còn ít tuổi để có thể làm điều đó mãi, phải tìm cho mình một bến bờ. Tôi rất sợ luật nhân quả khi liên tiếp mang đau khổ cho người khác. Bạn tôi bảo hãy dừng lại nhưng không thể. Tôi biết khi đọc những dòng tâm sự này rất nhiều bạn sẽ nghĩ tôi Sở Khanh, sợ yêu thì đừng tán tỉnh nữa, nhưng có điều gì đó luôn thôi thúc tôi hãy cứ tán tỉnh đi, mất gì đâu mà sợ. Mong các bạn cho tôi lời khuyên để có thể thoát khỏi “căn bệnh” đang gặp phải. Xin chân thành cảm ơn!

    Sơn

    Theo vnexpress.net
    Share

    Bài viết liên quan

  • Hụt hẫng cái Tết buồn của vợ chồng son

    Hụt hẫng trước sự thay đổi quá lớn của chồng, năm nay là lần đầu tiên trong cuộc đời mình khóc thay vì cười trong khoảnh khắc năm mới và năm cũ.

  • Phải lòng cô nhân viên sau 10 năm chỉ yêu mình vợ

    Với gia đình, tôi vẫn gần gũi và vui vẻ cùng vợ con, không bao giờ lơ là hay lạnh nhạt. Điều đó thực sự xuất phát từ tình cảm chân thật của người chồng, người cha. Tuy nhiên, khi vợ con say giấc nồng, tôi vật vã với bao nỗi nhớ về em.

  • Vợ không về ăn Tết, tôi bị họ hàng chửi là thằng ngu

    4 năm lấy nhau nhưng vợ tôi chẳng về quê ăn Tết một năm nào. Các Tết sau đó, cô ấy cũng viện ra vô vàn lý do để không phải về quê ăn Tết. Tôi về quê một mình và bị họ hàng “ném đá” đủ kiểu.

  • Vì sinh con gái, tôi bị chồng và mẹ chồng ghẻ lạnh

    Được vài tháng tôi cấn bầu, vợ chồng tôi vui biết bao nhưng mẹ chồng nói một câu làm tôi run: "Mẹ chỉ thích cháu trai thôi!".

  • => Xem thêm