“Bà nằm liệt thế, phải ăn dưới sàn nhà, tôi không hầu bà được”

  • “Bà nằm liệt thế, phải ăn dưới sàn nhà, tôi không hầu bà được”

    Gần 2 năm nay, trưa nào nếu anh không có ở nhà, con dâu bà cũng đều bắt bà xuống sàn nhà ăn và chỉ cho ăn cơm không. Vì con dâu bà bảo: “Bà nằm liệt thế, phải ăn dưới sàn nhà, tôi không hầu bà được”.

  • Chào chị Doãn Thị Linh với tâm sự: “Thà phụ con dâu trước chứ đừng để con dâu phụ mình”!

    Hôm nay tôi mới tình cờ đọc được bài viết của chị. Tôi thấy những gì chị nói, tôi thấy rất chân thành và đúng đắn. Thế nhưng, nhiều bạn đọc phía dưới lại cho rằng chị hẹp hòi, ích kỷ. Thậm chí có bạn đọc còn bảo chỉ mưu mô quá. Rằng nếu có là mẹ chồng thì cũng phải yêu thương con dâu rồi mới có quyền đòi hỏi con dâu yêu thương mình. Bởi nếu sống như vậy, sẽ chẳng bao giờ nhận được sự đối đãi tử tế từ con dâu cả.

    Song là một phụ nữ tuổi hơn 40 như chị, tôi không đồng tình với đại đa số comment ném đá chị. Tôi nghĩ, các bạn đọc ở đây phần nhiều còn quá trẻ, hoặc họ mới chỉ lập gia đình. Thế nên cái nhìn của họ chưa sâu sắc và chưa có nhiều trải nghiệm. Vì thế, nếu họ có đả kích chị và nếu chị có đọc lại những chia sẻ của mình thì cũng thông cảm cho họ nhé.

    Thực tế, có sống ở trong chăn mới biết chăn có rận. Mẹ chồng cũng có người này người kia và con dâu cũng vậy. Song nếu khôn ngoan và không muốn phụ thuộc vào ai sau này, thì như chị nói, đúng là phải nghĩ trước cho bản thân và chừa cho bản thân một con đường lùi. Bởi nếu không làm vậy mà gặp con dâu tệ bạc và không có kinh tế hoặc sống phụ thuộc vào con dâu thì đúng là cuộc sống thật nhục nhã và đau khổ quá đi.

    Chẳng nói đâu xa như chuyện mới xảy ra ở nhà người bạn thân của tôi là một ví dụ. Xin nói qua một chút về gia cảnh nhà cô bạn này. Nhà cô bạn tôi chỉ có 3 mẹ con. Mẹ cô ấy mấy năm trước bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, nói rất khó và hầu như phải nằm một chỗ. Cô ấy cũng có một đứa em trai kém cô ấy 2 tuổi.

    Vì hoàn cảnh và yêu cầu công việc của chồng, sau khi lấy chồng, cô bạn tôi đã phải theo chồng sang Nhật sống. Như vậy ở Việt Nam, nhà cô ấy chỉ còn có mẹ già và em trai 26 tuổi. Để đỡ đần em trai, tháng nào cô ấy cũng gửi tiền về Việt Nam chu cấp cho mẹ tiền thuốc thang và tiền thuê ô sin chăm sóc bà hàng ngày.

    Vào một ngày đẹp trời của 1 năm trước, cô ấy hồ hởi thông báo với tôi, em trai cô ấy sắp kết hôn với một cô gái Hà Nội đẹp người đẹp nết. Tôi mừng cho bạn lắm vì tôi biết ở Nhật xa xôi và có gia đình riêng, nhưng không ngày nào là cô ấy không lo lắng cho người mẹ già ở quê nhà. Giờ em trai cô ấy cưới, cũng coi như gia đình cô ấy có thêm người chăm sóc mẹ già và nhà cửa cũng sẽ vui vầy hơn.

    Cô ấy còn nói với tôi đã yên tâm hơn rất nhiều vì qua nhiều lần chát với em dâu, bạn tôi thấy em dâu rất dịu dàng, biết cách cư xử và khéo léo. Em dâu cũng yêu thương em trai cô ấy thật lòng và yêu thương người mẹ chồng già tai biến phải nằm một chỗ.

    Điều đáng mừng và hoan nghênh ở chỗ, từ một công nhân đi làm may ở các xí nghiệp, giờ lấy chồng rồi, em dâu cô ấy còn tự nguyện nhận việc về nhà may để vừa làm việc mà vẫn chăm sóc được mẹ chồng nằm liệt. Cô em dâu cũng bảo, không cần thiết phải thuê ô sin nữa vì từ giờ mọi việc trong nhà cứ để cô ấy lo. Cô bạn tôi phải nói an tâm và biết ơn cô em dâu trẻ người mà hiếu nghĩa.

    Bẵng đi một thời gian khá dài, vì cả hai đều bận công việc, chăm sóc con nhỏ nên chúng tôi không chat với nhau tâm sự nhiều chuyện như trước. Và một ngày khi đọc một bài viết về chuyện người con dâu tắm cho mẹ chồng giống hệt như đang tắm cho heo, chẳng hiểu sao tôi lại gửi links chia sẻ với cô ấy. Cô ấy đọc xong, khóc như mưa và bắt đầu kể hết với tôi về hoàn cảnh mẹ đẻ bị tai biến của cô cũng đã bị em dâu đối xử tệ bạc chẳng kém như thế.

    “Bà nằm liệt thế, phải ăn dưới sàn nhà, tôi không hầu bà được”
    Khi người mẹ già đang rớt nước mắt và khó nhọc kể với con trai mình mọi chuyện thì cũng là lúc người con dâu về nhà (Ảnh minh họa)

    Cô ấy kể, cứ tưởng em trai lấy được một người vợ đẹp người đẹp nết nên là chị gái, cô rất mừng. Song đúng là lòng người khó đo. Nếu không có chuyến công tác kết thúc và về nhà sớm hơn thường lệ của em trai bạn tôi thì chắc hẳn đến giờ, chị em cô ấy cũng chưa thể vạch mặt người đàn bà 2 mặt này. Và chắc hẳn khi ấy, người mẹ bị tai biến nằm một chỗ của cô sẽ còn phải chịu ấm ức và khổ cực dài dài.

    Chuyện là, em trai cô ấy có một chuyến công tác 10 ngày vào Sài Gòn. Nhưng vào công tác được 7 ngày, em đã bay ra vì mọi chuyện đã ổn thỏa. Và khi về nhà bất chợt, em trai cô ấy đã được chứng kiến một chuyện động trời mà trong suốt 1 năm qua dù ở cùng nhà nhưng không phát hiện ra. Bởi em trai bạn tôi vẫn thấy bữa tối cả nhà vẫn ăn cơm vui vẻ. Vợ anh vẫn ngồi kiên nhẫn bón cho mẹ từng thìa cơm thìa cháo và giúp bà vệ sinh cá nhân không lời than thở.

    Đáp chuyến bay về đến nhà cũng là lúc trời đã sang quá trưa một chút. Cửa nhà vẫn đóng im ỉm. Nghĩ giờ này vợ đang đi trả hàng may nên em lấy chìa khóa mở ra. Nào ngờ, vừa bước vào đã bắt gặp cảnh mẹ già đang khổ sở lê lết dưới sàn nhà, bát cơm vung vãi khắp nền và bà đang nhặt ăn. Đặc biệt, cơm chẳng có tí canh hay chút thức ăn nào hết.

    Thấy cảnh tượng đau đớn như vậy, em trai bạn tôi vội đỡ mẹ lên giường và mắng bà sao không ngồi ở trên giường, đợi vợ em ấy về nhà bón cho ăn. Người mẹ già cứ rơi nước mắt và khóc. Nhưng hỏi gì, bà cũng chỉ lắc đầu không nói.

    Rồi em bạn tôi phải gặng hỏi mãi, bà mới cố nói trong đứt quãng, giọng rất yếu và khó nghe rằng: Gần 2 năm nay, trưa nào nếu anh không có ở nhà, con dâu bà cũng đều bắt bà xuống sàn nhà ăn và chỉ cho ăn cơm không. Vì con dâu bà bảo: “Bà nằm liệt thế, phải ăn dưới sàn nhà, tôi không hầu bà được”. Có lúc, cô con dâu còn bảo bà: “Tôi không cho bà ăn thức ăn vì bà ăn vào rồi chỉ ị khỏe”…

    Khi người mẹ già đang rớt nước mắt và khó nhọc kể với con trai mình mọi chuyện thì cũng là lúc người con dâu về nhà. Nhìn thấy chồng về nhà bất chợt trong bộ dạng mẹ đang ngồi dưới sàn nhà cơm vung vãi, người vợ trẻ này tái mặt và quỳ sụp xuống van xin chồng tha thứ.

    Em trai bạn tôi tức giận chỉ thẳng mặt vợ bảo: “Thì ra, những buổi trưa tôi không có ở nhà, cô đối xử tệ bạc với người mẹ chồng bị liệt nửa người của mình quý hóa thế này đây? Cô đúng là đứa con dâu bất hiếu, bất nhân mà. Hãy cút ra khỏi nhà tôi ngay, tôi không có người vợ như cô”.

    Cô bạn tôi kể rằng, sau biến cố này, em trai cô ấy nhất quyết trả vợ về nơi sản xuất. Chuyện nhà bạn tôi, cô cũng không dám kể cho ai nghe vì sợ mọi người lại đánh giá. Nhưng bạn tôi bảo, chỉ khổ cho em trai cô ấy. Hiện, em đã tiến hành xong thủ tục ly hôn với cô vợ bạc đãi mẹ chồng kia. Nhưng mới trải qua sau một năm hôn nhân, giờ em đã mất hết niềm tin vào tình yêu, tình vợ chồng.

    Theo http://afamily.vn/tam-su-ban-doc/ba-nam-liet-the-phai-an-duoi-san-nha-toi-khong-hau-ba-duoc-5341.chn

    Bài viết liên quan

  • Akira Phan trổ tài cưỡi ngựa

    Hóa thân thành lãng tử trong một không gian đẹp, anh chàng "Điều ước giản đơn" trông thật khác lạ so với hình ảnh nam ca sĩ lịch lãm trên sân khấu ngày nào. Thầm mong một điều ước thật giản đơnVới ...

  • Gửi những người con gái đã mất trinh như tôi

    Khi nhận lời yêu người mới, tôi cũng nói rõ ràng là đã mất trinh. Tuy đã mất trinh, nhưng tôi chưa hề quan hệ với người mới vì đó chưa phải là điều tôi muốn.

  • Đàn ông chưa lo được cho gia đình, đừng vội lấy vợ!

    Nếu ai là đàn ông đọc bài viết này thì xác định: Cứ lo cho gia đình nhỏ của mình được đầy đủ rồi hãy làm những việc khác. Chưa làm được điều ấy thì các anh đừng vội lấy vợ!

  • Phụ nữ lấy chồng nghèo là có tội với 3 thế hệ

    Tôi rất tâm đắc với 2 câu nói "Đừng tự hào vì mình nghèo mà giỏi mà hãy tự hỏi vì sao mình giỏi mà vẫn nghèo", "Đừng tự ti vì mình giàu mà dốt hãy tự tin vì mình dốt mà vẫn giàu".