Anh rời xa khi đã thành đạt

  • Anh rời xa khi đã thành đạt

    Em đến bên khi anh chỉ là cậu sinh viên không có gì, chỉ cần anh yêu em chân thành và luôn ở bên em thôi. Giờ anh đã có xe đẹp, quần áo đẹp, điện thoại xịn, chơi với những người giàu có, thành đạt, nhưng tình yêu không còn dành cho em nữa.

  • Đôi khi em thấy rất mệt mỏi, cô đơn, sợ hãi, em không có ai để tâm sự và cũng có những chuyện không thể nói ra. Với em, hơn 20 năm có mặt trên đời, trong ký ức có một góc rất nhỏ của màu hồng và một mảng tối lạnh lẽo. Câu chuyện của em bắt đầu khi mới lớn và biết suy nghĩ, em đã mơ hồ nhận ra rằng mình khác những cô bé khác, thật đau đớn và xấu hổ, em chỉ biết im lặng. Trong đống ký ức hỗn độn của em chỉ còn là cảm giác đau và ám ảnh.

    Mới 6 tuổi, em không biết nó là gì, không thể ngờ rằng sao cậu ruột mình lại làm vậy với em, đứa cháu ruột ngay cạnh nhà. Thực sự khi biết mình bị lạm dụng, em không thể tả nổi cảm giác của mình lúc đó, người em bỗng run lên sợ hãi. Một thời gian sau, em chỉ dám viết thư cho mẹ nói về việc này mà không thể nói trực tiếp, em nhớ đêm đó mẹ đã ôm em vào lòng. Những ký ức hồi còn bé đến bây giờ em vẫn còn nhớ như in, đâu chỉ một lần, khung cảnh ấy, căn gác ấy, cái giường ấy, ngôi nhà ấy, cái bàn thờ ấy và cảm giác ấy.

    Suốt những năm tháng sau đó, thế giới của em chỉ có con đường từ trường về nhà. Em thu mình lại, thực sự rất tủi thân khi nghĩ rằng mình khác các bạn, nhìn thấy các bạn cười nói vui vẻ mà em thấy thèm thuồng, chỉ biết co mình lại, xù lông gai như con nhím để tự bảo vệ.

    Em không nhớ nổi đã khóc bao nhiêu lần khi nghĩ về chuyện đó, em không dám nói cho mẹ biết vì sợ mẹ buồn và suy nghĩ, mẹ em cũng khổ lắm rồi. Vậy là cứ một mình chịu đựng nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần ấy. Em trở nên lầm lì, lạnh lùng và khó gần. Đôi khi chỉ ước rằng mình là đứa trẻ bình thường như những đứa bạn của mình, lớn lên hồn nhiên trong sáng, không phải che giấu bí mật, nỗi buồn nào cả.

    Có những nỗi sợ vô hình mà em không nói ra, nhiều khi muốn hét lên thật to, không còn cảm giác nặng nề nữa. Cũng nhiều lần em có ý định tự tử để giải thoát cho mình vì nỗi ám ảnh của quá khứ và một cuộc sống ngột ngạt trong gia đình không có tiếng cười, luôn căng thẳng, to tiếng với nhau vì tiền. Nhưng em không thể làm được vì nghĩ đến mẹ, người luôn yêu thương, chăm sóc em.

    Em đã có một suy nghĩ thật buồn cười rằng cố gắng sống và học giỏi để kiếm tiền đền đáp công ơn bố mẹ, kiếm thật nhiều tiền để bố mẹ có thể sống đầy đủ. Lên cấp 3 em đã cố gắng học, lao đầu học như điên vì nhiều lý do, trong đó có lý do em muốn thoát khỏi nơi ấy, ngôi nhà khiến em thấy ngột ngạt, nơi hàng ngày em phải nhìn thấy bộ mặt của kẻ đã làm hại em, kẻ đã có những lần em muốn cầm dao giết chết. Rồi em cũng lên Hà Nội học và cố gắng thay đổi bản thân, trở thành một con người mới và một cuộc sống mới.

    Và rồi em gặp một người, không hiểu sao em lại yêu người ấy không do dự. Trước đây, em không bao giờ dám mơ ước có người con trai tốt sẽ yêu thương và chấp nhận một đứa con gái có quá khứ như em, em còn lo mình sẽ không lấy được chồng. Nhưng rồi lần đầu tiên em biết yêu, người ấy đã mang đến cho em biết thế nào là hạnh phúc.

    Em đã kể hết mọi chuyện cho người ấy biết và sẵn sàng chờ câu nói chia tay. Nhưng người ấy không hề để ý đến điều đó, anh chỉ con là một tai nạn, và an ủi em rất nhiều. Suốt 2 năm qua, anh không bao giờ nhắc lại chuyện đó, kể cả những lúc cãi nhau. Em đã thầm cảm ơn ông trời mang anh đến bên em và em cũng xác định đây sẽ là chồng của mình, sẽ yêu thương và chăm sóc cho anh cả đời.

    Có 2 người em yêu thương hơn chính bản thân, đó là mẹ và người đó. Suốt những ngày tháng bên nhau, em luôn cố gắng chăm sóc anh tốt nhất có thể, không nghĩ gì cho bản thân mình, không như những cô bạn cùng lứa, mua quần áo đẹp, son phấn này nọ, em vẫn thế, như con bé nhà quê mới ra tỉnh, ăn mặc lôi thôi, luôn cố gắng dành dụm tiền để chăm sóc anh. Thời gian dần trôi qua, em cùng anh vượt qua những khó khăn, ở bên anh, nấu từng bữa ăn, giặt đồ cho anh, đưa đón anh đi làm.

    Có những lúc em thực sự rất mệt, vừa đi học, vừa chăm lo mọi công việc, em còn ốm liên tục nữa khiến người gầy đi, nhưng em vẫn hạnh phúc, chỉ cần ở bên và chăm lo cho anh thế là đủ. Giờ đây, anh đã có xe đẹp, quần áo đẹp, điện thoại xịn, chơi với những người giàu có và thành đạt, nhưng tình yêu không còn dành cho em nữa rồi.

    Anh rất giỏi, rất bản lĩnh, có chí tiến thủ, là một người tốt, được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ. Có nhiều người thầm thương trộm nhớ. Có rất nhiều lý do được đưa ra để anh xa em, em đã thực sự suy sụp, sống vật vờ như cái bóng không hồn, ngày qua ngày mà chỉ biết trách bản thân. Em đến bên anh khi anh chỉ là cậu sinh viên không có gì, em đâu có đòi hỏi, chỉ cần anh yêu em chân thành và luôn ở bên em thôi.

    Những người con gái đang ở bên chắc gì đã yêu chân thành hay chỉ yêu cái vẻ hào nhoáng của anh? Em đã làm tất cả vì anh, có thể nói là hy sinh nhiều vì anh, đã làm đủ mọi cách để níu kéo mong anh quay lại với em, nhưng anh vẫn lạnh lùng ra đi, tàn nhẫn lắm. Em vẫn còn nhớ tin nhắn cuối cùng anh nhắn: "cảm ơn em đã yêu anh", câu nói ấy xoáy sâu vào tim em và cho đến bây giờ em vẫn nhớ như in câu nói ấy.

    Thời gian dần qua đi, vết thương trong lòng em vẫn còn chảy máu, nhưng tâm trạng em đã dần ổn định. Tất cả nhờ có mẹ luôn ở bên động viên, đôi khi còn lấy tính mạng ra đe dọa em nữa. Giờ đây em sống vì mẹ, người mà em yêu thương nhất. Em đã mất một trong 2 người quan trọng nhất với mình rồi, em không thể mất mẹ được.

    Khi bình tâm nghĩ cho thật kỹ thì người ấy quyết định chia tay với em cũng là đúng thôi, có lẽ như vậy sẽ tốt cho tương lai của cả hai. Bây giờ người ấy không còn phù hợp với một con bé tầm thường như em nữa, nếu cứ ở bên em thì anh không thể đạt được mơ ước, không thể thực hiện được lý tưởng của mình.

    Yêu một người là mong người ấy hạnh phúc chứ không phải cứ giữ khư khư bên cạnh. Em đã chấp nhận nó nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó người ấy quay lại bên em. Thật ngốc nghếch phải không, chỉ là em vẫn yêu người ấy như ngày nào. Hiện tại anh sống rất tốt và chắc có lẽ không còn yêu em nữa, cũng không sao, chỉ cần anh thành công trong công việc và sống thật tốt vậy là được.

    Đôi khi em nghĩ, không biết sau này mình còn có thể đón nhận và yêu thương thêm người con trai nào nữa hay không? Người con trai đầu tiên em tin tưởng tuyệt đối và yêu thương bằng cả trái tim mình cũng rời xa em, em không còn dám tin vào cái gọi là tình yêu chân thành nữa. Lại đóng chặt cánh cửa trái tim và lại một cảm giác lạnh lẽo, cô đơn. Đó là thế giới của em.

    Trúc

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/anh-roi-xa-khi-da-thanh-dat-2431189.html

    Bài viết liên quan

  • Em là single mom đang mang thai 27 tuần mong được chia sẻ và giúp đỡ

    Em hiện tại là single mom, ở TPHCM và đang mang thai baby được khoảng 27 tuần rồi ạ. Thời gian vừa qua lúc nào cũng chỉ có một mình, biết bao khó khăn và đau buồn, nhưng nghĩ đến con yêu nên em vẫn...

  • Con gái không dễ dàng thu phục được đàn ông giàu có, tài năng

    Tôi không tin có anh chàng nào giỏi giang kiếm ra tiền mà lại cù lần dễ lừa bằng vài lời mật ngọt hay vẻ ngây thơ của đàn bà. Nhưng tôi luôn tin nếu 1 cô gái chinh phục được một người đàn ông như thế thì ắt hẳn cô ấy cũng quá đủ sắc sảo và năng lực.

  • 3 lần bị hủy hôn vì nghi án ảnh sex

    Chỉ vì có khuôn mặt quá gợi tình mà mấy lần liền tôi bị nhà chồng tương lai hủy hôn và bất đắc dĩ trở thành nạn nhân của các bức ảnh, clip sex.

  • Hụt hẫng cái Tết buồn của vợ chồng son

    Hụt hẫng trước sự thay đổi quá lớn của chồng, năm nay là lần đầu tiên trong cuộc đời mình khóc thay vì cười trong khoảnh khắc năm mới và năm cũ.