Bí mật của mẹ tôi chỉ được tiết lộ sau khi đã mất

  • Bí mật của mẹ tôi chỉ được tiết lộ sau khi đã mất

    Sau khi mẹ mất, chính dì tôi đã kể hết lại toàn bộ bí mật của cuộc đời mẹ tôi cho các con nghe. Nghe chuyện mà tôi vừa thương mẹ vừa sốc vừa bàng hoàng.

  • Gần 50 năm trước, ở tuổi 17, vì gia cảnh quá nghèo nên mẹ tôi từ Bình Thuận đi vào Sài Gòn làm vú em cho một gia đình trí thức. Trong gia đình ấy, ông chủ là người lai Tây, còn vợ ông là giáo viên. Họ cũng đã có với nhau hai con gái nhỏ. 

    Ông bà chủ đối xử với mẹ tôi khá tốt. Nhưng sau nhiều lần bà chủ đi vắng, thấy mẹ tôi xuân thì phơi phới nên ông chủ đã nảy sinh ý đồ đen tối... Cô gái nghèo là mẹ tôi khi ấy chỉ biết hoảng loạn và hàng ngày sống trong nỗi sợ hãi khôn cùng. Vì thế, mẹ tôi đã quyết định trốn khỏi nơi đó và về lại quê nhà. 

    Khi đi, mẹ tôi vẫn đóng cửa rất cẩn thận để 2 đứa trẻ nhà ông bà chủ ở trong nhà an toàn. Mẹ ra đi mà trên người chỉ có một bộ đồ đang mặc, không hành lý, không một xu dính túi. Bởi mẹ nghĩ, nếu mang theo bất cứ thứ gì thì có thể bị hàng xóm nghi ngờ là ăn cắp của nhà chủ và sẽ bị bắt lại.

    Bí mật của mẹ tôi chỉ được tiết lộ sau khi đã mất
    Theo http://afamily.vn/tam-su-ban-doc/bi-mat-cua-me-toi-chi-duoc-tiet-lo-sau-khi-da-mat-6046.chn

    Bài viết liên quan

  • Đôi vợ chồng thương binh mù nuôi 5 con đại học

    (Dân trí) - Đó là câu chuyện gây nhiều xúc động của gia đình ông Nguyễn Văn Trang , 57 tuổi và bà Nguyễn Thị Bốn, 54 tuổi, ở xã Đồng Văn (huyện Thanh Chương, Nghệ An).Sau chiến tranh chống Mỹ khốc ...

  • “Cậu à, tớ thích cậu nhé?”

    Kể từ khi tớ nhận thức sự quan trọng của vẻ bề ngoài, chưa một lần tớ thấy tự tin mỗi lần đứng trước người khác.Tớ luôn mặc cảm về chiều cao chưa đầy mét rưỡi của mình. Tớ lúc nào cũng thấy gương m...

  • Đàn ông đừng trách phụ nữ cả nghĩ hay lo, hãy trách bản thân không bao giờ chịu lớn

    Nỗi lo sợ lâu nay thành sự thật, hai chân tôi quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập to như trống gõ.

  • Nỗi nhục đàn ông: Nuôi con tu hú.

    Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về ...