Bố mẹ em không ngủ chung giường như vợ chồng khác

  • Bố mẹ em không ngủ chung giường như vợ chồng khác

    Từ bé khi sang nhà hàng xóm chơi và nghe mọi người trêu, em đã nhận thấy sự khác biệt giữa nhà mình và nhà họ. Đó là bố mẹ em không bao giờ ngủ chung giường như các đôi vợ chồng khác. Có thể vì vậy mà bố mẹ chỉ có mỗi mình em?

  • Kính gửi độc giả mục Tâm sự!

    Năm nay em 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Kể từ khi chàođời rồi biết nhận thức xung quanh cho đến nay em chưa bao giờ cảm nhận được thếnào là 1 gia đình hạnh phúc.

    Bố mẹ em tuy chỉ chỉ là công nhân viên chức bìnhthường, đồng lương đủ chi tiêu nhưng chưa bao giờ để em thiếu thốn, kém bạn kémbè. Nói chung về điều kiện vật chất có thể không bằng ai nhưng em luôn hài lòngvì em biết bố mẹ đã vất vả hy sinh rất nhiều để nuôi nấng em và giúp đỡ ông bàcô chú ở quê.

    Khi viết lên những dòngtâm sự này lòng em đang rất hoang mang và bế tắc. Giờ phút này em không biếtphải làm sao nữa.

    Theo những gì em được biết và chứng kiến tận mắt thì mẹ emlà người phụ nữ đồng bóng, lập dị đến mức khác người. Về mặt duy tâm thì mẹ bị phánlà “trời đày”. Cộng thêm tính tình không khéo léo, luôn cô lập mình với mọingười, thế nên ngoài 30 mẹ vẫn chưa lấy ai mặc dù nhan sắc của bà khá mặn mà.

    Tiếng xấu đồn xa nên mẹ đi công nhân và gặp bốem ở đấy. Rồi 2 người cưới nhau. Em chưatrải qua chuyện quan hệ nam nữ nên thực sự không hiểu chuyện chăn gối giữa vợchồng. Nhưng từ bé khi sang nhà hàng xóm chơi và nghe mọi người trêu, em đãnhận thấy sự khác biệt giữa nhà mình và nhà họ. Đó là bố mẹ em không bao giờ ngủchung giường như các đôi vợ chồng khác.


    Bố mẹ em không ngủ chung giường như vợ chồng khác

    Em đãnhận thấy sự khác biệt giữa nhà mình và nhà họ: Đó là bố mẹ em không bao giờ ngủchung giường như các đôi vợ chồng khác.

    Có thể vì vậy mà bố mẹ chỉ có mỗi mìnhem. Khi lớn đi học xa nhà, chứng kiến cảnh các anh chị sinh viên sống thử, rồinghe mọi người nói chuyện cũng như tiếp cận báo chí em mới hiểu phần nào nỗi khổ của 1người đàn ông thiếu nhu cầu sinh lý. Em càng thương và cảm phục bố mình đãphải chịu đựng tình cảnh đó suốt hơn 20 năm qua.

    Hơn 20 năm qua, bố em rấtnhiều lần yêu cầu mẹ ký vào đơn ly dị nhưng mẹ em nhất quyết không ký. Mỗi lầnnhư vậy bố mẹ em lại cãi nhau rất to. Rồi các cô chú bên công đoàn công ty 2người xuống hòa giải, sau đó lại thôi.

    Sau 1 lần họ cãi nhau rất to, mẹ có nóiriêng với em rằng, mẹ không muốn chia tay. Bởi mẹ sợ sau này em sẽ không lấy đượcchồng vì mang tiếng bố mẹ ly dị. Nhưng em hiểu đó chỉ là 1 phần lý do, phầnkhác là mẹ không muốn bị mang tiếng là bỏ chồng với họ hàng bên ngoại. Bênngoại nhà em khá gia giáo.

    Và thế là bố mẹ em vẫn sống dưới 1 mái nhà như 2 cáibóng với nhau. Chuyện cãi vã, to tiếng của 2 người như cơm bữa hàng ngày.Nếu mẹ đi vắng thì bố nói xấu mẹ, nếu bố đi vắng thì mẹ chỉ trích bố. Cứ lêntrường thì thôi chứ cứ về thăm nhà là em lại bị bố mẹ nhồi nhét những tật xấucủa nhau ở nhà. Thực sự thì 22 năm làm con bố mẹ, em cũng thừa hiểu bố mẹ mìnhlà người như thế nào. Vậy nên em chỉ im lặng để cho 2 người trút nỗi ấm ức,bực dọc lên mình.

    Nhiều lúc em cảm thấy rất mệt mỏi khi đứng ở giữa và chứngkiến cảnh 2 người to tiếng. Em mong mẹ hãy giải thoát cho bố. Em chấp nhận sốngvới 1 trong 2 người. Đôi lúc em còn nghĩ nếu bố hoặc mẹ mà lấy người khác sốnghạnh phúc thì dù có bị thế nào em cũng chấp nhận.

    Tuy vậy nhưng bố mẹ đều rất thương yêu em. Nhất là bố, bốluôn quan tâm, dõi theo từng bước chân của em. Bố luôn chăm lo cho em từ họchành đến sức khỏe. Trong mắt em dù gia đình có không hạnh phúc thì em vẫn luôncảm thấy mình may mắn khi có 1 người bố như vậy.

    Bố đã dạy bảo em rất nhiều vềcách sống, bố luôn chứng tỏ mình là 1 người cha tâm lý, mẫu mực. Vì thế trongthời gian học xa nhà em luôn cố gắng nghĩ về bố mẹ để sống sao cho mỗi khinghĩ đến bố mẹ không cảm thấy xấu hổ.

    Nhưng mấy năm gần đây, từ lúc em đi học đại học thì bố bắtđầu thay đổi. Những lần về thăm nhà em phát hiện ra bố có lăng nhăng với 1cô tạp vụ mới về trong công ty. Lúc đầu em thực sự thất vọng nhưng em sợ nóira thì bố mẹ sẽ lại cãi nhau to nên em đã im lặng.

    Sau đó, em biết bố chơi lôđề nữa. Việc này bố công khai không giấu ai hết. Bố chơi bời với mấy chú xeôm bên đường và họ tạo thành hội tính lô đề với nhau.

    Việc này em cũng đã góp ý với bố và bố có tâm sự với em, cuộc đời của bố đã chịu nhiều thiệt thòi vì mẹ của em, vậy nên bố rấtchán. Bố lấy lô đề ra để chơi cho vui, giết thời gian. Bố biết đây là tật xấu và cấm em không được giống bố nhưng bố biết điểm dừng nên bảo em cứ yên tâm màhọc hành. Vì bố nói vậy nên em cũng không xen vào chuyện của bố nữa bởi em tin tưởngbố sẽ biết điểm dừng.

    Bẵng đi mấy năm, đợt này do em mới ra trường nên về nhà ởlâu. Thật bất ngờ khi em nghe mẹ nói bố đã bán gần hết vàng trong nhà mà bố mẹđã tích góp để chơi lô đề. Rồi bố còn tin bạn đến mức đánh mẹ em. Sau đó, em cònphát hiện giấy vay nợ của bố nữa. Rồi, bố còn hay văng tục những từ ngữ như dânchợ búa ở nhà.

    Em cảm thấy bố mình đã thay đổi quá nhiều, bố trở nên cục cằn,nói nhiều, hay cáu gắt. Mỗi lần bố đi làm về là không khí gia đình vốnlạnh lẽo nay trở nên ngột ngạt. Em không còn muốn kể các câu chuyện trường lớpcủa mình cho bố mẹ nghe trong bữa cơmnữa. 

    Bố mẹ em không ngủ chung giường như vợ chồng khác

    Nhiều lúc nghĩ đếnviễn cảnh gia đình em nợ nần chồng chất, rồi bị người ta đến xiết nợ như em thấy nhiều trong thực tế, em lại rùng mình.

    Giờ đây, em sống như 1 cái bóng. Em sợ phải nghe bố chì chiết mẹ, sợ mỗilần cầm 1 thứ gì đó về bảo là cô bồ của bố cho (bố chưa biết em đã phát hiệnra), sợ khi nghe bố bàn bạc đánh lô đánh đề với từ ngữ chợ búa. Và càng ngày emcàng cảm thấy tình cảm bố con ngày càng cách xa.

    Bố nói rằng sẽ xin việc cho em gần nhà để em sớm ổn địnhnếu em đồng ý. Bố sợ em đi làm xa sẽ vất vả .Tuy nhiên, bố mẹ cho em toànquyền quyết định tương lai của mình. Em vốn đã có ý định sẽ đi làm xa từ trước,nay chứng kiến cảnh gia đình mình như vậy em lại càng lo thêm.

    Nhiều lúc nghĩ đếnviễn cảnh gia đình em nợ nần chồng chất, rồi bị người ta đến xiết nợ như em thấy nhiều trong thực tế, em lại rùng mình.

    Bố em đã đi quá xa rồi, những lời khuyên bây giờ trở nên vô nghĩa. Em phải làm gì cho gia đình và tương lai của em bây giờ?

    (Xin ban biên tập được giấu email và thay đổi họ tên. Em cảm ơn!) 

    Theo http://afamily.vn/tam-su-ban-doc/bo-me-em-khong-ngu-chung-giuong-nhu-vo-chong-khac-5226.chn

    Bài viết liên quan

  • Lấy chồng bộ đội

    “Thôi mày ơi! Lấy chồng bộ đội khổ lắm! Đêm về cũng nằm chỏng queo” - cô Lan kêu lên khi hay tôi quen một anh chàng lục quân trên phố. À, mà cũng được. Bộ đội cũng có cái hay”, rồi cô lại chống chế...

  • Lục Nghị: Vẫn yêu vợ như thuở ban đầu

    (Dân trí) - Vợ chồng Lục Nghị và Bào Lôi đã quyết định chia sẻ tình yêu của họ thông qua cuốn sách mang tên “Fell in love with love”. Cặp đôi nghệ sĩ này đã ở bên nhau hơn chục năm, và vẫn cố gắng ...

  • Tặng vợ nhân kỷ niệm ngày cưới

    Vậy là chúng ta có 4 năm vợ chồng rồi em nhỉ. Thời gian ấy chưa đủ dài nhưng đã đúc kết được nhiều yêu thương và kết quả là “siêu nhân” của chúng ta ra đời trong sự háo hức chờ đợi của vợ chồng mìn...

  • Stress nặng sau khi chia tay tình yêu 6 năm

    6 năm chúng tôi sống với nhau như vợ chồng, tôi lo lắng, chăm sóc anh đúng nghĩa một người vợ; anh cũng vậy, rất hạnh phúc và vui vẻ. Anh chia tay vì không muốn tôi tiếp tục đau khổ chờ đợi. Tôi nă...