Em chưa bao giờ thiếu nụ cười dù cuộc đời quá nghiệt ngã

  • Em chưa bao giờ thiếu nụ cười dù cuộc đời quá nghiệt ngã

    Có lẽ trước lúc mất em cũng chẳng thể yên lòng bởi hai con còn quá nhỏ, mới hơn 3 tuổi, không cha giờ lại mất mẹ.  - VnExpress

  • Sinh ra và lớn lên ở miền Trung nên tôi hiểu nỗi vất vả của người dân quê mình, vốn hiền lành chân chất. Dù sang thế kỉ 21 nhưng nhiều hủ tục quê tôi vẫn chưa thể bỏ. Việc một người phụ nữ mang thai trước hôn nhân ở làng quê thực sự là điều rất khủng khiếp, dư luận dòm ngó, lời xì xào bàn tán, bia miệng mà người đời hay nói cứ âm ỉ từng ngày.

    Tôi biết em khi chúng tôi còn là học sinh cấp 2 trường huyện, nhà em đông anh chị em, gia đình lại khó khăn nên dù rất ham học em đành phải nhường suất học của mình cho các em vì cha mẹ không thể lo cho cả 4 con ăn học với vài sào ruộng cằn cỗi, lại không có nghề phụ như các nơi khác. 5 năm trước tôi nghe mẹ em nói em xa quê kiếm việc, vì mới tốt nghiệp cấp 2 và không có bằng cấp nên em chỉ xin được công việc dọn dẹp cho một nhà hàng nhỏ. Ngoài tiền trang trải, em cố chắt bóp tiền phụ giúp cha mẹ lo cho các em ăn học. Rồi trái tim em cũng rung động trước một người con trai và đem lòng yêu anh ta, nhưng cái mà em nhận được khi trót mang thai lại chính là thái độ khinh miệt và ghẻ lạnh từ hắn. Hắn lấy lý do hai người không hợp. Ai cũng khuyên em bỏ thai vì còn quá trẻ để làm mẹ, có thể làm lại tất cả, hạnh phúc chờ em ở phía trước. Cha mẹ em cũng từ bỏ hết sĩ diện của bản thân, năm lần bảy lượt ghé nhà anh ta để nói chuyện nhưng đáp lại tất cả là sự thờ ơ, chối bỏ trách nhiệm.

    Tôi biết em chắc đã phải rất khổ tâm, vất vả khi đối diện với miệng người đời, cùng những lời dị nghị. Làm cha, làm mẹ, ai chẳng thương con, càng thương em hơn khi núm ruột mình đẻ ra chịu nhiều thiệt thòi. Một cô gái 20 tuổi ở thành phố còn ăn với chơi, nhiều người còn sống trong sự bao bọc của cha mẹ, hay ít ra họ còn dang dở bởi những ước mơ nơi giảng đường đại học, với em là việc trở về quê mặc cho sự ghẻ lạnh của người đời. Cha mẹ dù rất thương em nhưng như ở quê quan niệm "Con gái lỡ dở không được phép sinh ở nhà cha mẹ đẻ", quan niệm ấy như cái quy luật bất thành văn bao năm vẫn bủa vây lấy làng quê nghèo này. Em phải lao đầu vào cuộc sống mưu sinh, lo cơm áo gạo tiền, bỉm sữa. Khó khăn càng nâng lên gấp bội khi em sinh đôi.

    Em sống trong ngôi nhà tuyền toàng, rách rưới nhưng tôi chẳng bao giờ thấy em than vãn, chỉ thấy nụ cười hạnh phúc của em mỗi khi con biết làm gì đó. Là bạn, tôi cũng muốn giúp em nhưng cũng lấy chồng xa, mỗi lần điện thoại về nghe em kể mà tôi càng thắt ruột, chỉ biết động viên em bằng tình cảm, còn vật chất cũng chưa giúp được gì nhiều. Tôi cũng là một người mẹ, hiểu được nỗi vất vả và tấm lòng của em dành cho con mình. Tôi những mong và hy vọng khi con em lớn khôn sẽ bù đắp lại tất cả những thiệt thòi em đã chịu đựng.

    Vậy nhưng một lần nữa ông trời thật khéo trêu đùa trên số phận. Em phát hiện mình bị bệnh ung thư, lại ở giai đoạn cuối, một thời gian sau em mất. Có lẽ trước lúc mất em cũng chẳng thể yên lòng bởi hai con còn quá nhỏ, mới hơn 3 tuổi, không cha giờ lại mất mẹ. Rồi chúng sẽ sống sao đây? Ba tuổi, còn quá nhỏ để con em hiểu thế nào là nỗi đau mất mẹ? Hôm trước điện thoại về nhà, mẹ em nói rất nhiều về em, câu cuối cùng mẹ em kể về những lời nói của con em trước khi cúp máy làm tôi mãi ám ảnh: "Bà ơi, bà nói họ đừng chôn mẹ xuống đất, chuột ăn mất tay, mà sao mẹ ngủ lâu thế, mãi không dậy nấu cơm cho con". Cả ngày tôi không thể nào tập trung được, cứ mãi quanh quẩn về hình ảnh của em năm nào.

    Càng đau đớn hơn khi chiều nay tôi vô tình đọc được bài viết về em trên trang VnExpress "Hai bé ba tuổi mồ côi mẹ trong túp lều tranh". Những gì bài viết đề cập tôi đã được nghe từ mẹ em nhưng sao nước mắt cứ tuôn ngay trong văn phòng làm việc. Tôi viết những dòng này như một nén hương thơm gửi tới em, cầu mong linh hồn em được yên nghỉ. Nếu ai đó đọc được dù ít dù nhiều hãy giúp đỡ con em vượt qua giai đoạn khó khăn này. Chân thành cảm ơn.

    Nga

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/em-chua-bao-gio-thieu-nu-cuoi-du-cuoc-doi-qua-nghiet-nga-3341805.html

    Bài viết liên quan

  • Quá khứ về đôi dép tổ ong chưa được “khui” ra của vợ tôi

    Ngày vợ tôi về nhà chồng, trong vali của em ngoài nhiều trang phục còn có mặt của một đôi dép tổ ong đã cũ. Đôi dép ấy được vợ tôi để trong một chiếc hộp gỗ và coi như báu vật.

  • Nhận quà tặng khi đăng ký 'Tình yêu & Thử thách'

    "Tình yêu & Thử thách" là một trong những hoạt động đồng hành của chương trình triển lãm Du lịch trăng mật và Dịch vụ cưới năm nay, do Travellive phối hợp cùng khách sạn Sheraton Hà Nội tổ chức...

  • Nước mắt dòng sông

    Ngày bé, lúc lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi cùng gia đình đón một cơn lũ bất ngờ ập đến giữa đêm. Mẹ đi trước soi đường. Chị cả dắt tay chị Hai chạy, cha cõng tôi đi sau cùng. Cả nhà rồng rắn lội q...

  • Chồng khóc cầu xin được bỏ vợ khi tôi sắp tới ngày sinh

    Chỉ còn ít lâu nữa là tới ngày dự kiến sinh, đây là đứa con mà 2 vợ chồng tôi đã chờ đợi từ 5 năm nay. Thế nhưng, gần đây chồng tôi lại nằng nặc đòi bỏ vợ.