Không thể buông tay tình đầu

  • Không thể buông tay tình đầu

    Chợt nhận ra mọi việc đang làm chỉ để cố giấu cảm xúc, làm tôi lấp đi khoảng trống nhớ thương của mình. Tôi không thể quên tình đầu vì đấy chính là tình yêu chẳng thể buông tay.

  • Tôi chẳng biết gọi mối quan hệ giữa anh và mình là gì, nó cứ mơ hồ với những câu hỏi không có đáp án về anh. Cảm xúc trong tôi là khoảng không rộng lớn, chẳng biết đi về đâu, cuối đường ra sao. Lần đầu tiên nói từ yêu, biết cảm giác thương nhớ một người, bắt đầu một tình yêu, chính anh là người đầu tiên cho tôi tất cả cảm giác ấy. Tôi bắt đầu yêu khi còn quá nhỏ để hiểu mọi thứ, chẳng hề toan tính gì cho tình yêu của mình.

    Cuộc sống, công việc, gia đình dường như chẳng hề ủng hộ tình yêu của tôi. Tôi hoài nghi chuyện tình cảm, chẳng còn tự tin kể về tình yêu bản thân. Thời gian quen anh tôi bị cấm đoán bởi gia đình, thêm chịu áp lực nặng nề với việc học, đầu tôi dường như muốn nổ tung, bế tắc không hề tìm thấy lối ra cho mình. Vì là người coi trọng sự nghiệp thành công của bản thân nên tôi phải buông tay anh, cố bước đi không ngoảnh đầu lại.

    Thời gian ấy đối với tôi chẳng khác nào địa ngục. Tôi tự tạo cho mình khoảng tối của cuộc đời, không cảm xúc, không nhớ thương. Tôi cố gắng sắp xếp lịch học, công việc một cách dày đặc, không thể cho mình nghỉ ngơi dù chỉ là khoảng thời gian hiếm hoi. Tôi lao đầu mình vào mọi thứ chỉ để cố quên anh và hoàn thành việc học nhanh chóng. Tôi sẽ quen và yêu một người nào khác không phải anh.

    Thời gian một năm có thể quên đi một người hay chăng, tôi đã thử quên bằng cách dùng thời gian. Những mối quan hệ mới, trong công việc và cả lúc học, tôi dần có nhiều sự quan tâm, nhận được những lời đề nghị làm bạn gái, rồi các cuộc hẹn, những món quà, những lúc cảm giác nhận tình cảm từ người khác.

    Tôi nhận ra một điều, mọi việc đang làm chỉ để cố giấu cảm xúc, làm tôi lấp đi khoảng trống nhớ thương của mình. Trong lúc này, tôi gặp một người con trai, anh có những gì tôi mong muốn: điển trai, thành đạt, gia đình tốt, thật sự hoàn hảo và có tình cảm với tôi. Anh chấp nhận chờ đợi, chấp nhận cả mối tình đầu chưa thể quên của tôi, chấp nhận dùng thời gian để bước chậm chậm vào con tim tôi.

    Giờ đây tôi chỉ thấy mình thật ích kỷ, chẳng phải tôi đang vì mình quá nhiều hay sao. Tôi thật sự bế tắc trong chuyện tình cảm. Bản thân quá nhiều mâu thuẫn, tôi không thể quên tình đầu vì đấy chính là tình yêu mà tôi chẳng thể nào buông tay, càng không thể bước đến bên anh lại lần nữa vì cái gọi là tương lai. Tôi phải làm sao đây, hay lại dùng thời gian để chờ đợi câu trả lời từ bản thân? Chỉ vì mình mà phải làm tổn thương người khác, tôi thật tệ hại. Làm sao tôi có thể tìm lối thoát cho mình. Xin hãy chia sẻ cùng tôi.

    Kim

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/khong-the-buong-tay-tinh-dau-2989297.html

    Bài viết liên quan

  • Ngột ngạt vì mẹ luôn khuyên con trai bỏ vợ

    Mẹ luôn nói với tôi: "Mẹ chỉ có một, còn không có vợ này thì lấy vợ khác. Từ sau mà dám bênh vợ thì mẹ từ mặt, đừng có bất hiếu".

  • Vết rạn và thịt thừa!

    Ngày ấy, anh và cô yêu nhau tuy chớp nhoáng nhưng nồng nàn và chân thật. Họ gặp nhau một cách tình cờ, yêu nhau một cách chớp nhoáng và quyết định cưới nhau một thời gian cực ngắn sau đó. Đã từng c...

  • Lý trí chẳng thế thắng nổi nhục dục

    Tôi 34 tuổi, sinh ra và lớn lên trong gia đình khá giả, làm kinh doanh, đã có khoảng thời gian đi du học Anh. Trước khi làm riêng tôi có đi làm văn phòng một thời gian để trải nghiệm và thấy sợ nhữ...

  • Tai nạn tin nhắn trong tình yêu hôn nhân gia đình

    Dẫu biết rằng có rất nhiều người tai nạn vì tin nhắn, dẫn đến kết cục cuộc sống gia đình vợ chồng cơm không lành canh chẳng ngọt, thậm chí tan đàn sẻ nghé  và kết cục bi thảm cuối cùng là li hôn. H...