Mất anh mãi mãi vì một lời nói vô tình

  • Mất anh mãi mãi vì một lời nói vô tình

    Người đàn ông nào cũng có lòng tự trọng, chính tôi đã vô tình làm anh tổn thương, anh sẽ không tha thứ. Anh chưa bao giờ làm tôi khóc nhưng chính tôi đã làm cho anh khóc rất nhiều.

  • Tôi quen anh từ khi mới bước vào giảng đường đại học. Chúng tôi chưa một lần gặp nhau, chỉ nói chuyện qua điện thoại suốt 3 năm. Tình cảm anh dành cho tôi nhiều hơn tôi dành cho anh. Anh là con người rất chân thật và giản dị, ở những người bằng tuổi với anh họ chỉ biết ăn chơi, đua đòi, nhưng anh thì khác, rất chững chạc, biết lo lắng cho gia đình.  Mặc dù khoảng cách giữa chúng tôi rất xa nhau nhưng tình yêu vẫn như ngày nào. Khi gặp nhau, câu nói của anh làm tôi nhớ đến bây giờ: "Một phút xa nhau ngàn phút nhớ, một lần gặp gỡ vạn lần thương". Anh đem lại cho tôi niềm vui lẫn hạnh phúc. Tôi thương anh nhiều lắm, nghĩ anh sẽ là điểm dừng cuối trong cuộc đời của mình.

    Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau, anh luôn nhường nhịn, không lớn tiếng và không đánh phụ nữ. Vì tôi, anh đã làm tất cả, không còn hút thuốc như lúc trước. Giờ anh đang làm việc trong quân đội. Anh không muốn tôi thiệt thòi khi trình độ học vấn chúng tôi chênh lệch nhau rất nhiều. Đối với tôi điều đó không quan trọng, chỉ cần anh thương thật lòng và thật sự hiểu mình. Tình cảm tốt đẹp như vậy chính tôi đã không biết giữ gìn mà làm cho nó đổ vỡ. Chỉ vì một câu nói: "Nếu như anh không lo được cho em thì anh để em quen người khác đi" tôi đã mất anh mãi mãi.

    Tôi không biết tại sao mình lại nói như vậy với anh. Người đàn ông nào cũng có lòng tự trọng, chính tôi đã vô tình làm anh tổn thương, anh sẽ không tha thứ. Anh chưa bao giờ làm tôi khóc nhưng chính tôi đã làm cho anh khóc rất nhiều. Từ ngày đó trở đi anh nhậu nhiều, tôi gọi anh cũng không bắt máy, nhắn tin không trả lời, anh nhậu là để quên được tôi.

    Tôi không muốn anh hành hạ bản thân như vậy, nhưng biết làm gì bây giờ. Tất cả mọi chuyện đều do tôi gây ra, có xin lỗi anh ngàn lần vẫn không thay đổi được gì. Phải chi tôi đừng nói những lời ngu ngốc như vậy, có tiền có thể mua được một ngôi nhà đẹp nhưng sẽ không bao giờ mua được hạnh phúc. Tôi làm đủ mọi cách, chỉ muốn anh nói chuyện với tôi, tôi lo cho anh nhiều lắm.

    “Anh đã hứa sẽ cùng em đi hết con đường này mà, dù có khó khăn thử thách gì chúng mình cũng sẽ cùng nhau vượt qua, em biết cuối con đường là hạnh phúc đang chờ chúng ta nhưng tại sao anh lại buông tay em? Em tự hỏi có phải trong tim anh không có vị trí nào cho em, hay tại vì tình yêu của em không đủ lớn để có thể giữ anh bên cạnh? Tại sao anh không chịu hiểu cho em? Ai cũng có một lần lầm lỗi nhưng em đã biết lỗi của em rồi. Tại em không tốt, tại em nói mà không chịu nghĩ. Em biết giờ có xin lỗi cũng vô ích, người ta sẽ nhớ mãi lời nói mình làm họ đau lòng, còn lời xin lỗi rồi họ cũng quên thôi. Em nói như vậy chỉ muốn anh quan tâm em nhiều hơn, làm như vậy là sai hay sao? Em chỉ nói là "Nếu như" chứ em có thay đổi gì đâu?

    Bây giờ tôi mới nhớ "Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời nói động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn, nhưng cũng lời nói đó có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng". Tại sao tôi lại nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của anh?

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/mat-anh-mai-mai-vi-mot-loi-noi-vo-tinh-2840311.html

    Bài viết liên quan

  • Ức chế với những câu chửi đổng tục tĩu của bố chồng

    Em thật sự cảm thấy rất ức chế với những câu tục tĩu của bố chồng. Khi em góp ý với chồng để anh ấy góp ý cho bố thì bố em chửi: "Cút mẹ chúng mày đi, nhà này là nhà của tao".

  • Ngột ngạt vì mẹ luôn khuyên con trai bỏ vợ

    Mẹ luôn nói với tôi: "Mẹ chỉ có một, còn không có vợ này thì lấy vợ khác. Từ sau mà dám bênh vợ thì mẹ từ mặt, đừng có bất hiếu".

  • Vết rạn và thịt thừa!

    Ngày ấy, anh và cô yêu nhau tuy chớp nhoáng nhưng nồng nàn và chân thật. Họ gặp nhau một cách tình cờ, yêu nhau một cách chớp nhoáng và quyết định cưới nhau một thời gian cực ngắn sau đó. Đã từng c...

  • Lý trí chẳng thế thắng nổi nhục dục

    Tôi 34 tuổi, sinh ra và lớn lên trong gia đình khá giả, làm kinh doanh, đã có khoảng thời gian đi du học Anh. Trước khi làm riêng tôi có đi làm văn phòng một thời gian để trải nghiệm và thấy sợ nhữ...