Sau 14 năm vẫn ám ảnh chuyện nhà chồng

  • Sau 14 năm vẫn ám ảnh chuyện nhà chồng

    22h, chồng vừa vào đến nhà tôi giật mình khi trên tay anh cầm dao và kéo, mấy tủ kính trong nhà đều bị đập, tiếng đồ vật rơi vỡ không đủ khỏa lấp tiếng chửi của anh.

  • 14 năm trôi qua, thời gian cũng gọi là đủ, vậy mà cảm giác sợ vẫn còn, chuyện như mới ngày hôm qua, tôi nhớ như in ngày ấy, ngày vừa bước chân vào nhà chồng. Tối hôm đó cứ nghĩ bạn bè chúc tụng nên anh say, tôi đã chứng kiến thêm được con người anh, miệng luôn chửi bới. Sau một lúc anh thiếp ngủ đi, những tiếng ồn ào cũng theo anh im lặng, còn lại mình tôi trong phòng, tự hỏi giờ này bố mẹ và anh chị đang làm gì?

    Như một quy luật của tự nhiên, ngày mới rồi cũng đến, tôi dậy từ sáng sớm để nấu ăn, đun nước cho bố mẹ chồng rửa mặt, pha trà, nồi nước 30 lít bên cạnh đang réo thì mẹ chồng xuống và nói “Đúng rồi con ạ, nước này để lát làm gà”, tôi "Vâng ạ". Bất chợt nhìn thấy chồng bước từ trong phòng ra, câu đầu tiên của buổi sáng là chửi. Tôi không tin vào tai mình, lắc đầu nhè nhẹ xem mình có nghe nhầm không. Như muốn đáp lại sự không tin đó, chồng chửi thêm câu nữa, tôi lặng người không biết mình đã làm sai điều gì mà để chồng chửi như thế, trong khi đó anh chị em bên gia đình nhà chồng cũng đông, ai cũng nghe được. Tôi sững người nhìn xung quanh, không ngăn được nước mắt đã rơi.

    Đêm thứ hai ở nhà chồng, tôi vào phòng trước làm một số việc vặt, tình cờ nghe tiếng vọng của gia đình cùng chồng tôi nói chuyện, hỏi cái khăn trắng bà đưa cho chồng tôi đâu? Và tiền cưới nữa? Tôi thấy chồng trả lời: "Tối qua con say, sáng mai con đưa mẹ". Còn tiền cưới anh đưa bố mẹ cầm hết. Tôi chỉ biết gọi thầm mẹ, không thể để cho mẹ tôi liên tiếp nỗi đau vì anh trai tôi mới mất. Sáng hôm sau chồng gọi bà ra đưa cái khăn, bà mỉm cười gập khăn lại và cất đi.

    Hơn hai tháng sau khi biết có thai, tôi giật mình và sợ, cảm giác đó cho đến giờ tôi vẫn không lý giải được, nước mắt trào ra, chỉ cầu mong con được khỏe mạnh, rồi tự bản thân chăm sóc cho mình. Khó khăn tôi cũng không hề kể cho bố mẹ, cả nhà vẫn nghĩ tôi hạnh phúc.

    Mang thai được ba tháng tôi có dấu hiệu sẩy nhưng may mắn sao vẫn giữ được con bên mình. Đến tháng thứ sáu, trong một ngày được nghỉ làm, tôi cùng chồng dọn dẹp nhà cửa đỡ bố mẹ, rất nhiều cuộc gọi vào di động của anh. Mẹ chồng nghe một trong số các cuộc gọi đó và bà gọi anh ra nói nhỏ. Tôi không rõ nhưng là phụ nữ nên thầm hiểu chuyện gì đang xảy ra, bản thân dường như vô cảm. Sau những tiếng chửi bới vô cớ của chồng bắt đầu xuất hiện, những đồ vật liên tiếp bay về phía tôi, như một phản xạ tất yếu tôi đưa tay ra gạt, đỡ để tránh vào con, nước mắt lại rơi, thầm cầu mong con ra đời được bình an.

    Rồi ngày sinh con cũng tới, mẹ chồng cùng anh đưa tôi lên viện, viện cách ly không cho người nhà vào. Ở trong phòng sinh tôi không biết mọi người về từ bao giờ, cho đến khi bác sĩ thông báo gặp người nhà để gia đình ký vào hồ sơ, làm thủ tục mổ, tìm mãi không thấy ai nên tôi tự mình ký vào và chịu trách nhiệm về tính mạng của hai mẹ con.

    Sau gần 12 tiếng tôi thấy chị bác sĩ cầm tay, lay người tôi và gọi, chị bảo hơn 10 tiếng rồi không có ai đến thăm. Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ, mẹ khóc “Ổn rồi con ạ, có mẹ ở đây rồi”. Tôi chỉ gật đầu nhẹ và nước mắt tuôn trào, bằng tất cả sức lực có thể tôi hỏi “Sao mẹ lâu ra với con vậy"? Mẹ trả lời: "Mẹ chồng con mới gọi cho mẹ được 30 phút là mẹ cùng anh ra đây luôn. Trước khi ra mẹ có qua nhà và thấy chồng con đang ngủ".

    Năm tháng qua nhanh, điều gì đến sẽ đến, con tôi đã được 17 tháng cũng là lúc tôi và con bước chân ra khỏi nhà chồng. Hôm đó cả gia đình chồng không có nhà, anh đi đến 22h mới về, nồng nặc mùi bia rượu, nước hoa trộn lẫn, tôi bế con ra mở cửa, vừa vào đến nhà tôi giật mình khi trên tay chồng cầm dao và kéo, mấy tủ kính trong nhà đều bị đập, tiếng đồ vật rơi vỡ không đủ khỏa lấp tiếng chửi của anh. Con còn quá nhỏ cứ khóc thét lên, tôi sợ ảnh hưởng đến thần kinh của con về sau, ôm con thật chặt để con không nhìn thấy khuôn mặt sắc lạnh của cha nó. Mọi sự liên lạc với bên ngoài đã bị chồng tôi đập hết.

    Tôi không thể bước ra của để kêu cứu, không vượt qua chồng lúc này, mong sao thời gian trôi nhanh để cơn giã rượu bia của chồng trôi qua, mong gần đến sáng có người đi tập thể dục là tôi gọi cứu. Tôi cố gắng kể cho chồng nghe kỷ niệm về người anh trai tôi mất, để cơn nóng của chồng dịu xuống. Vài phút trôi qua cũng an toàn cho tôi và con, tôi nhặt nhạnh vài phút đó để tìm kiếm thêm vài phút khác, rồi đồng hồ cũng chỉ đến 5h sáng, vậy là tôi và con còn sống, tiếng người bán hàng dạo ngày một gần, bất ngờ con đòi mua. Tôi xin chồng mở cửa để mua cho con, mãi sau anh mới đồng ý.

    Như tìm được cơ hội, tôi nhanh chóng bế con ra và kéo cửa lại, ôm con chạy thật nhanh đến chỗ người xe ôm quen thuộc. Tôi nói anh chạy đi và chạy nhanh vào con đường mà chồng không để ý đến. Tôi đi nhiều đoạn đường khác nhau, cuối cùng cũng về đến nhà - nơi mà tôi sinh ra và lớn lên.

    Giờ đây con đã 14 tuổi, bước đường mưa nắng chỉ có tôi và con đi. Dù năm tháng có một vài người yêu thương nhưng trong mơ tôi vẫn giật mình thổn thức, một cảm giác sợ vẫn len lỏi đâu đó trong tôi.

    Hòa

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/sau-14-nam-van-am-anh-chuyen-nha-chong-3136691.html

    Bài viết liên quan

  • Phụ nữ lấy chồng nghèo là có tội với 3 thế hệ

    Tôi rất tâm đắc với 2 câu nói "Đừng tự hào vì mình nghèo mà giỏi mà hãy tự hỏi vì sao mình giỏi mà vẫn nghèo", "Đừng tự ti vì mình giàu mà dốt hãy tự tin vì mình dốt mà vẫn giàu".

  • Em là single mom đang mang thai 27 tuần mong được chia sẻ và giúp đỡ

    Em hiện tại là single mom, ở TPHCM và đang mang thai baby được khoảng 27 tuần rồi ạ. Thời gian vừa qua lúc nào cũng chỉ có một mình, biết bao khó khăn và đau buồn, nhưng nghĩ đến con yêu nên em vẫn...

  • Con gái không dễ dàng thu phục được đàn ông giàu có, tài năng

    Tôi không tin có anh chàng nào giỏi giang kiếm ra tiền mà lại cù lần dễ lừa bằng vài lời mật ngọt hay vẻ ngây thơ của đàn bà. Nhưng tôi luôn tin nếu 1 cô gái chinh phục được một người đàn ông như thế thì ắt hẳn cô ấy cũng quá đủ sắc sảo và năng lực.

  • Phải lòng cô nhân viên sau 10 năm chỉ yêu mình vợ

    Với gia đình, tôi vẫn gần gũi và vui vẻ cùng vợ con, không bao giờ lơ là hay lạnh nhạt. Điều đó thực sự xuất phát từ tình cảm chân thật của người chồng, người cha. Tuy nhiên, khi vợ con say giấc nồng, tôi vật vã với bao nỗi nhớ về em.