Tâm sự buồn người mang bệnh xã hội

  • Tâm sự buồn người mang bệnh xã hội

    Chỉ vì tin tưởng người mình yêu nên giờ tôi phải trả giá quá đắt. Tôi vừa sợ vừa lo, lo sẽ là ổ bệnh lây cho mọi người xung quanh, lo sẽ là tác nhân làm cho xã hội này phải đau khổ.

  • Hôm nay là ngày thứ 3 kể từ khi tôi đi bác sĩ da liễu về, được chuẩn đoán bị bệnh giang mai. Tôi vừa sợ vừa lo, lo sẽ là ổ bệnh lây cho mọi người xung quanh, lo sẽ là tác nhân làm cho xã hội này phải đau khổ, tôi biết làm gì nữa, bế tắc. Chân tay đang run, rất run, lòng đang rối bời, tôi đang ở cùng đứa em họ, sợ sẽ lây cho nó và những người bạn tốt trong xóm vì phải sử dụng chung nhà vệ sinh. Đi làm công ty có tới hơn 100 người, tôi không biết phải làm sao đây, không thể nghỉ làm, cũng không thể nói với mọi người tôi bị giang mai.

    Chỉ vì tin tưởng người mình yêu nên giờ tôi phải trả giá quá đắt. Không nên trách ai cả, giờ phải làm sao để không phải lây lan cho mọi người. Tôi lo lắng, suy nghĩ và hạn chế hết sức, áo quần của tôi từ 10 ngày trước tới giờ mới giặt, từ lúc chưa phát hiện giang mai, không biết lúc trước đó có lây cho người ta không nữa.

    Mới lúc tối, tôi lấy đồ ra giặt, chợt nhận được điện thoại của người đó nói rằng không nên giặt đồ chung với mọi người. Tôi thật sự hoảng loạn, không biết phải làm sao, định đi đập cái thau, nhưng đập hoài không bể, sợ quá tôi chạy đi mua xà phòng và nước tẩy con vịt về rửa, không biết có hết vi khuẩn không.

    Thật sự giờ tâm trạng của tôi cực kỳ bế tắc, không biết phải làm sao, có ai cho tôi lời khuyên không? Tôi phải làm sao bây giờ.

    Lam

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/tam-su-buon-nguoi-mang-benh-xa-hoi-2769701.html

    Bài viết liên quan

  • Đôi vợ chồng thương binh mù nuôi 5 con đại học

    (Dân trí) - Đó là câu chuyện gây nhiều xúc động của gia đình ông Nguyễn Văn Trang , 57 tuổi và bà Nguyễn Thị Bốn, 54 tuổi, ở xã Đồng Văn (huyện Thanh Chương, Nghệ An).Sau chiến tranh chống Mỹ khốc ...

  • “Cậu à, tớ thích cậu nhé?”

    Kể từ khi tớ nhận thức sự quan trọng của vẻ bề ngoài, chưa một lần tớ thấy tự tin mỗi lần đứng trước người khác.Tớ luôn mặc cảm về chiều cao chưa đầy mét rưỡi của mình. Tớ lúc nào cũng thấy gương m...

  • Đàn ông đừng trách phụ nữ cả nghĩ hay lo, hãy trách bản thân không bao giờ chịu lớn

    Nỗi lo sợ lâu nay thành sự thật, hai chân tôi quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập to như trống gõ.

  • Nỗi nhục đàn ông: Nuôi con tu hú.

    Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về ...