Người thuê chung nhà

  • Người thuê chung nhà

    Em lập gia đình gần ba năm, có bé gái một tuổi. Vợ chồng em ở nhà thuê, tới tháng chồng em đưa ít tiền, trả tiền nhà xong thì không đủ tiền mua sữa cho con. Anh nói, còn phải giúp đỡ gia đình.  Em ...

  • Em lập gia đình gần ba năm, có bé gái một tuổi. Vợ chồng em ở nhà thuê, tới tháng chồng em đưa ít tiền, trả tiền nhà xong thì không đủ tiền mua sữa cho con. Anh nói, còn phải giúp đỡ gia đình.

     Em sống với chồng mà có cảm giác như hai người ở trọ trả chung tiền nhà, ngoài ra không còn chút gì gọi là chia sẻ. Em muốn tâm sự để vợ chồng hiểu nhau, nhưng chỉ mình em nói, anh không trả lời. Nói căng thì anh dắt xe bỏ đi. Khi em có thai, bị động thai, lại bị cao huyết áp thai kỳ, anh không hề quan tâm, lo lắng. Chỉ khi về nhà nội thì anh trở nên khác hẳn: vui vẻ, hào phóng, cho tiền người này người nọ. Tiền lương tháng của anh cũng đem về gửi mẹ. Lúc trước chưa có con, lương mình em cũng đủ sống, giờ có thêm bé, em phải một mình vừa chăm con vừa đi làm. Đã vậy, má chồng còn xét nét đủ thứ, tháng nào lên thăm cháu cũng gom món này món kia đem về, còn nói em ăn xài phung phí. Em chẳng biết mình còn cơ hội để cứu vãn gia đình không, nhiều khi mệt mỏi quá em nghĩ ly hôn cho xong, lấy chồng như vậy cũng chẳng được thêm cái gì ngoài nỗi mệt mỏi chịu đựng.

    Thanh Thảo (TP.HCM)

    Người thuê chung nhà

    Hôn nhân gia đình người thuê chung nhà – Ảnh minh họa

    Vợ chồng có thể ở nhà thuê, nhưng không thể chỉ là những người thuê chung nhà. Trách nhiệm gia đình không phải ở chỗ trả tiền nhà là xong. Em không nói rõ chồng em giúp đỡ gia đình bên nội như thế nào. Nếu tiền lương hằng tháng đem hết về gửi mẹ, vợ con thiếu hụt anh ta không cần biết đến, khi em cần tiền hỏi cũng không có đồng nào, thì không ổn. Nhưng, nếu chồng em có dự định riêng chưa nói với em, gửi mẹ để dành tiền mua nhà mua đất, thì cũng nên nghĩ lại. Vợ chồng em không thể cứ ở nhà thuê mãi, nên cũng cần tiết kiệm dành dụm. Chỉ có điều, cả hai vợ chồng phải thống nhất với nhau cách chi tiêu, để dành.

    Em nên nói chuyện với chồng về khó khăn của mình, lập sổ chi tiêu rõ ràng để chồng thấy em không phung phí. Cứ nhỏ nhẹ bền bỉ mà nói chuyện, không cần phải “căng” làm gì, sử dụng chiến thuật “mưa dầm thấm lâu”. Những lần bà nội lên chơi, em cũng nên tâm sự với bà những chuyện đó, đừng khư khư giữ kín trong lòng. Lấy nhau ba năm, em cần nắm rõ chồng em làm ra mỗi tháng bao nhiêu, đưa tiền cho em xong thì còn lại bao nhiêu, tiêu xài thế nào. Những khoản chi lớn trong nhà: tiền gửi con, tiền mua sữa, em thử “huy động vốn” của chồng xem sao. Đừng căng thẳng hạch hỏi, hãy sử dụng “sức mạnh cá nhân” của mình, em sẽ thấy kết quả không đến nỗi tệ!

    Đọc thư em nghe như mọi chuyện đều có “hơi tiền”, Hạnh Dung hiểu em đang bị căng thẳng về tiền bạc. Hãy thử thoải mái một chút, bớt càm ràm chuyện tiền bạc, thay vào đó, hãy tìm hiểu vì sao khi anh về nhà nội lại “vui vẻ, hào phóng”, rồi từ đó tìm cách để anh cũng vui vẻ hào phóng với mẹ con em ở nhà. Ly hôn hay không là do tình yêu của vợ chồng em còn hay hết, chứ đừng vì lý do kinh tế khó khăn. Thời điểm này, em hãy cố gắng làm hết sức mình đã, hãy đặt mục tiêu cải thiện chất lượng sống của gia đình. Chúc em thành công và hạnh phúc.



    Theo http://goctamsu.com/nguoi-thue-chung-nha/2012/10/#comments

    Bài viết liên quan

  • Việc của ai

    Một đôi vợ chồng nông dân bàn : - Vợ : Này ông con bé tư ở đằng xóm nó sinh rồi - Chồng : Đó là việc của nó - Vợ : Nhưng nó bảo đó là con ông - Chồng : Đó là việc của tôi - Vợ : Bây giờ tôi phải&he...

  • Quá khứ về đôi dép tổ ong chưa được “khui” ra của vợ tôi

    Ngày vợ tôi về nhà chồng, trong vali của em ngoài nhiều trang phục còn có mặt của một đôi dép tổ ong đã cũ. Đôi dép ấy được vợ tôi để trong một chiếc hộp gỗ và coi như báu vật.

  • Nhận quà tặng khi đăng ký 'Tình yêu & Thử thách'

    "Tình yêu & Thử thách" là một trong những hoạt động đồng hành của chương trình triển lãm Du lịch trăng mật và Dịch vụ cưới năm nay, do Travellive phối hợp cùng khách sạn Sheraton Hà Nội tổ chức...

  • Nước mắt dòng sông

    Ngày bé, lúc lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi cùng gia đình đón một cơn lũ bất ngờ ập đến giữa đêm. Mẹ đi trước soi đường. Chị cả dắt tay chị Hai chạy, cha cõng tôi đi sau cùng. Cả nhà rồng rắn lội q...