Trăn trở khi phải phụ thuộc vào kinh tế của vợ

  • Trăn trở khi phải phụ thuộc vào kinh tế của vợ

    Tôi rất ngại ngùng mỗi khi động đến đồng tiền của vợ để mua sắm các khoản lớn hay giúp đỡ ai đó. Là trụ cột mà tôi không làm chủ được kinh tế.  - VnExpress

  • Tôi và vợ cưới nhau được hai năm, có một em bé hơn một tuổi. Trước đây gia đình tôi thuê nhà và ở trên Hà Nội. Tôi mong muốn hai vợ chồng sau khi sinh con sẽ cố gắng ổn định cuộc sống để sau này con cái có cơ hội học tập tốt hơn. Nhưng do tôi làm nhà nước, vợ làm thuê trong ngành y nên thu nhập của hai vợ chồng đều thấp, sống ở môi trường mà thứ gì cũng đắt đỏ nên chúng tôi đều phải lăn lộn để kiếm thêm thu nhập, cũng chỉ đủ trang trải cho cuộc sống mà không thể tích cóp được đồng nào.

    Tôi trăn trở, tính toán một thời gian và thấy rằng với thu nhập hiện tại không biết đến khi nào mới có căn nhà để ổn định cuộc sống ở Hà Nội. Tôi đã bàn bạc và quyết định đưa vợ con về quê ở với bố mẹ chồng, mở cơ sở khám chữa bệnh nhỏ. Mặc dù vợ không muốn xa tôi nhưng đành chấp nhận vì mở cơ sở khám chữa bệnh ở quê có nhiều thứ thuận lợi hơn do có nhiều mối quan hệ hơn trên này.

    Tôi cũng tính toán về vốn đầu tư vay mượn dựa vào anh em trong gia đình và không phải vay ngân hàng để giảm bớt áp lực lãi suất, thời gian thu hồi vốn khoảng 9 tháng đến một năm. Nhưng dựa vào sự ủng hộ của người thân và năng lực, trình độ tay nghề của vợ nên ngoài sự mong đợi, trong vòng 5 tháng, hai vợ chồng đã trả hết nợ số vốn đầu tư ban đầu. Hiện nay thu nhập của vợ tôi tương đối ổn định và khá yên tâm. Còn về phần công việc của tôi, do chưa đủ kinh nghiệm nên thu nhập vẫn còn thấp, để có thu nhập khá hơn tôi phải trau dồi, tích lũy trong khoảng 8 năm trở đi (theo như sự nhìn nhận của tôi đối với bậc đàn anh đi trước).

    Vì vậy, các vấn đề kinh tế gia đình hiện nay phụ thuộc chủ yếu vào vợ. Trước kia khi có một vấn đề gì hai vợ chồng đều bàn bạc và vợ rất tôn trọng quyết định của chồng. Trong tâm thâm tôi vẫn rất ngại ngùng mỗi khi động đến đồng tiền của vợ để mua sắm các khoản lớn hay giúp đỡ ai đó vì tôi là trụ cột gia đình mà không làm chủ được kinh tế trong gia đình. Tôi vẫn cố gắng ngày đêm làm tốt công việc của mình nhưng thu nhập hiện tại đem lại không được bao nhiêu. Nhiều lúc nghĩ về cùng làm với vợ để phát triển thêm nhưng tôi vẫn thích công việc hiện tại hơn, cảm thấy nó phù hợp. Bố tôi vừa ốm phải đi viện về, tôi lấy tiền công việc ra để đưa bố đi bệnh viện, chưa dám xin tiền vợ. Rồi sắp tới, mẹ tôi đi mổ mắt nữa…

    Vợ ơi, hãy tin ở anh, anh sẽ cố gắng trong công việc để có thu nhập tốt hơn, để mình cùng chung sức xây dựng tổ ấm nhé. Anh cám ơn vợ rất nhiều. Cảm ơn sự quan tâm của quý độc giả, rất mong được sự chia sẻ và lời khuyên của cộng đồng, giúp tôi có cuộc sống cân bằng và tốt hơn. Cám ơn VnExpress.

    Tuấn

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/tran-tro-khi-phai-phu-thuoc-vao-kinh-te-cua-vo-3418673.html

    Bài viết liên quan

  • Quá khứ về đôi dép tổ ong chưa được “khui” ra của vợ tôi

    Ngày vợ tôi về nhà chồng, trong vali của em ngoài nhiều trang phục còn có mặt của một đôi dép tổ ong đã cũ. Đôi dép ấy được vợ tôi để trong một chiếc hộp gỗ và coi như báu vật.

  • Đàn ông đừng trách phụ nữ cả nghĩ hay lo, hãy trách bản thân không bao giờ chịu lớn

    Nỗi lo sợ lâu nay thành sự thật, hai chân tôi quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập to như trống gõ.

  • “Cậu à, tớ thích cậu nhé?”

    Kể từ khi tớ nhận thức sự quan trọng của vẻ bề ngoài, chưa một lần tớ thấy tự tin mỗi lần đứng trước người khác.Tớ luôn mặc cảm về chiều cao chưa đầy mét rưỡi của mình. Tớ lúc nào cũng thấy gương m...

  • Nỗi nhục đàn ông: Nuôi con tu hú.

    Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về ...