Vợ coi thường tôi kể từ ngày làm chủ kinh tế

  • Vợ coi thường tôi kể từ ngày làm chủ kinh tế

    Là người làm kinh tế chính trong gia đình, dần dần vợ tự cho mình cái quyền lớn tiếng chửi chó mắng mèo, tự quyết mọi việc và không nghe ý kiến góp ý của bất cứ ai.

  • Nhờ công việc tôi và em quen nhau, sau 2 năm làm đám cưới đến nay được 5 năm, giờ có hai công chúa thật dễ thương. Khi mới quen em là cô thư ký, cũng là bông hoa duy nhất trong phòng, với cá tính mạnh mẽ cũng như khả năng làm việc rất tốt. Em không khác gì một trưởng phòng, thay thế sếp sắp xếp công việc, cùng anh em trong phòng hoàn thành các mục tiêu đề ra. Tôi có tình cảm và yêu em từ đó.

    Sau khi chung sống, em luôn tỏ ra đảm đang, chăm lo cho tôi từng bữa cơm, từng cái quần áo, tôi thực sự rất hạnh phúc. Niềm hạnh phúc đó càng nhân lên khi hai công chúa lần lượt chào đời, tiếp thêm không khí vui tươi của gia đình là tiếng khóc trẻ thơ.

    Thời gian vui vẻ đó không kéo dài được lâu, vì cơm áo gạo tiền, vì gánh nặng tiền sữa, tiền học các con, tôi phải thường xuyên xa nhà. Gần đây, công việc tôi không thuận lợi, mọi gánh nặng gia đình đổ dồn lên vai em, tôi thấy rất thương và vô cùng thông cảm với em nhưng thú thật không thể làm gì được, mọi nỗ lực và cố gắng chỉ mang đến thất bại. Trong đời, đây là lúc tôi thấy mình vô dụng nhất.

    Là người làm kinh tế chính trong gia đình, dần dần vợ tự cho mình cái quyền lớn tiếng chửi chó mắng mèo, tự quyết mọi việc và không nghe ý kiến góp ý của bất cứ ai, tỏ ra xem thường ngay cả tôi. Với mặc cảm của người đang thất bại, thêm sự tự tin quá mức của em, tôi thấy tình cảm gia đình ngày càng xa, chúng tôi như đang đi trên hai con đường song song chưa biết khi nào mới đến điểm chung cần thiết.

    Tôi tự hỏi, vợ chồng là gì? Là người đồng cam cộng khổ, cùng nhau vượt qua những tháng ngày chông gai trong cuộc sống, hay chỉ là đối tác cùng dắt tay qua đường trong giờ cao điểm? Hôn nhân hiện đại có phải như thủy tinh rất dễ vỡ không, vì tôi từng nhận được lời ly hôn từ em. Với quan điểm vợ chồng đồng cân đồng lạng, nên ngay từ những ngày đầu tôi không ép em đi theo khuôn khổ gia đình, không nghe lời các trưởng bối khuyên bảo “Dạy vợ từ lúc bơ vơ mới về”, để em tự tin khoe cá tính, có phải tôi đã sai? Mong nhận được sự chia sẻ từ các bạn.

    Hoàng

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/vo-coi-thuong-toi-ke-tu-ngay-lam-chu-kinh-te-2899083.html

    Bài viết liên quan

  • Chặng đường gian nan tìm bố cho con của tôi

    Ngay khi tôi tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, cuối cùng tôi đã tìm bố cho con được rồi thì lại xuất hiện chuyện không như ý khiến tôi khó nghĩ.

  • Việc của ai

    Một đôi vợ chồng nông dân bàn : - Vợ : Này ông con bé tư ở đằng xóm nó sinh rồi - Chồng : Đó là việc của nó - Vợ : Nhưng nó bảo đó là con ông - Chồng : Đó là việc của tôi - Vợ : Bây giờ tôi phải&he...

  • Nước mắt dòng sông

    Ngày bé, lúc lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi cùng gia đình đón một cơn lũ bất ngờ ập đến giữa đêm. Mẹ đi trước soi đường. Chị cả dắt tay chị Hai chạy, cha cõng tôi đi sau cùng. Cả nhà rồng rắn lội q...

  • Nghịch cảnh tréo ngoe khi tôi không biết chọn ai trong hai người đàn ông

    Tôi đang gặp phải nghịch cảnh tréo ngoe vì đứng giữa hai sự lựa chọn khó khăn, liệu rằng người nào sẽ đem mái ấm gia đình đến cho tôi và con?