Tôi trễ nguyệt san 3 tuần nhưng chưa đủ dũng cảm để kiểm tra

  • Tôi trễ nguyệt san 3 tuần nhưng chưa đủ dũng cảm để kiểm tra

    Tôi trễ nguyệt san hơn 3 tuần rồi nhưng vẫn chưa đủ dũng cảm để kiểm tra. Tôi sợ, sợ nếu sự thật tôi mang thai con anh thì quá tội nghiệp cho nó.

  • Đọc hai bài chia sẻ “Muốnsinh con cho người đàn ông đã có gia đình” và bài “Nhà còn cái bao cao su nào không” mà tôi cảm thấy vừa buồn, vừa mắc cười, vừa thấy đáng thương cho những phụ nữnhư tôi và bạn.

    Yêu một người đàn ôngđã có vợ, với người đời là thứ bẩn thỉu, là kẻ phá hoại và đủ thứ những lời cayđộc và nguyền rủa khác. Vậy mà tôi cũng giống bạn, tôi gặp và yêu người đàn ôngđó hơn 4 năm, khi con gái thứ hai của anh còn nằm trong bụng mẹ.

    Tôi sinh ra trong mộtgia đình mà bốn chữ công-dung-ngôn- hạnh đều được rèn dạy hàng ngày từ khi cònlà một đứa trẻ. Lớn lên, khi còn là sinh viên trên giảng đường đại học, đã cóthể tự lập cho cuộc sống của mình. 

    Với mọi người, tôi là một cô gái có đủ tất cảmọi thứ mà bạn bè cùng trang lứa phải ghen tị (có ngoại hình, có học thức, có mộtcông việc đàng hoàng khi chưa cả bảo vệ luận văn…). Nhưng rồi một ngày tôi gặpvà nhận lời yêu anh, cuộc đời tôi đã lật sang một trang khác, không còn là màuhồng. Tôi viết lên đây, để nếu như có một bạn gái nào đó đứng trước lựa chọnnhư tôi lúc đó thì đừng bao giờ lầm lỗi như tôi.

    Tôi trễ nguyệt san 3 tuần nhưng chưa đủ dũng cảm để kiểm tra

    Khi tôi làm anh vui, anh chiều tôi tất cả mọi thứ, kể cả gọi anh lúc nửa đêm. Nhưng khi tôi làm vậy, anh đã quay mặt bỏ đi (Ảnh minh họa)

    Là một người con gái sốngtự lập, tôi biết phân biệt rõ giữa tình cảm và lý trí. Dù không phủ nhận mìnhcó cảm tình đặc biệt, nhưng tôi luôn nhận thức rõ anh đã có gia đình, có vợ vàhai con. Vì thế, tôi luôn tự nhủ tôi sẽ là người em, người bạn, có thể san sẽcùng anh những lúc anh mệt mỏi và căng thẳng trong công việc. 

    Và cứ thế hết hếtlần này đến lần khác tôi từ chối anh, khuyên anh nên chung thủy với vợ con.Nhưng mọi chuyện không thể như tôi nghĩ. Tôi đã yêu anh, một tình yêu tội lỗi,một tình yêu luôn làm tôi phải suy nghĩ, một tình yêu không mang lại hạnh phúctrọn vẹn cho tôi. Vậy mà biết bao lần tôi lại không thể dứt ra được. Đó là ngườiđàn ông thành đạt trong công việc, chín chắn hơn tôi nhiều trong cuộc sống vàluôn biết làm tôi vui khi ở bên cạnh. Cứ thế và tôi đã bị cuốn sâu vào.

    Càng yêu anh, tôi càngbiến thành một con người khác. Tôi ghen, ghen với vợ anh, lại vừa cảm thấy có lỗi,vì thế tôi luôn giúp anh làm tốt vai trò của một người chồng, người cha. Ngày lễ,ngày Tết, không chỉ tôi tự tay chuẩn bị quà cho con thay anh mà còn phải nuốtnước mắt vun vén cho anh ở bên gia đình.

    Có lẽ anh biết tôi không vui nên vẫnluôn quan tâm, gọi điện bất cứ khi nào rảnh. Và anh cũng giành một ít thời gian chotôi. Không có những vật chất gì đắt tiền, nhưng tôi nhận được những bông hoa đẹp,nhận được cảm giác yêu thương và cả những nụ hôn mà vợ anh không có.

    Tôi khôngchịu nổi khi phải sống trong cảm giác tội lỗi ngày một lớn, vì thế tôi không hề giấu giếm vợ anh điều gì. Tôi nói cho chị ấy biết mọi chuyện giữa tôi và anh khitôi quyết định làm người phụ nữ thứ hai của cuộc đời anh. Để nếu như tôi có trởthành kẻ xen vào đánh cắp hạnh phúc của chị ấy thì tôi sẽ dựng lại, sẽ để anhquay về như tôi vẫn tự nhủ.

    Nhưng rồi khi biết rõ mọi chuyện, chị ấy vẫn âm thầmim lặng, không nói tiếng nào. Tôi nghĩ rằng, tôi không bắt anh ly dị. Chị ấykhông nghề nghiệp, cứ thế sống phụ thuộc từ khi về nhà chồng cho nên tôi sẽ chấp nhậnđứng sau, làm người phụ nữ thứ hai và nhận được nhiều yêu thương từ anh hơn chị. Thế là tôi đã hạnh phúc và cũng không sống trong cảm giác có lỗi nữa.

    Cứ thế một năm, hainăm và bốn năm đã trôi qua. Vì chưa đủ can đảm để mang thai nên thời gian quatôi chần chừ. Và khi tôi quyết định thì mọi chuyên không như tôi đã nghĩ. Làngười đàn ông có chút địa vị, anh làm phó Giám đốc cho một công ty hậu cần ở ĐàNẵng nhưng chỉ có thể trở thành người đàn ông tham lam và ích kỷ mà thôi mà thôi.

    Lần này cũng thế, khitôi quyết định sẽ sinh con cho anh, tôi đã đến nhà của anh và chị ấy. Tôi phảilần nữa xác định rõ ràng mọi chuyện để sau này tôi không hối tiếc gì cho con, chotôi. Tôi cho mọi người là bạn bè của anh, là đồng nghiệp của anh những người mà anh đãcho tôi gặp mặt không chỉ 1 hay 2 lần, biết tôi là người phụ nữ thứ hai.

    Để khicon tôi ra đời nó sẽ có cha như những đứa trẻ khác. Tôi làm thế vì tôi tham lam và muốn xácđịnh rõ tình cảm của anh. Khi tôi làm anh vui, anh chiều tôi tất cả mọi thứ, kểcả gọi anh lúc nửa đêm. Nhưng khi tôi làm vậy, anh đã quay mặt bỏ đi. 

    Anh không hềbiết cảm giác của tôi như thế nào. Anh tha thiết xin lỗi vợ và chở cả chị ấy đếnnhà xin lỗi tôi. Tôi khóc ra máu nhưng tôi vẫn gượng cười. Một người phụ nữ, sợkhông nuôi thân, đành giấu mặt gặp tôi xin lỗi.

    Chị ấy nói “Chị biết, chị cũngnói mà anh không nghe” và rồi chị ấy chỉ im lặng. Còn người đàn ông tham lamkia chỉ biết cúi đầu vì sợ mất đi chút thể diện mong manh. Anh còn mở miệng nóirằng sẽ không để tôi yên nếu tôi làm anh mất đi danh dự.

    Tôi đang sống tâm tâmtrạng hoang mang, lo lắng và cả sợ hãi. Tôi trễ nguyệt san hơn 3 tuần rồi nhưng vẫnchưa đủ dũng cảm để kiểm tra. Tôi sợ, sợ nếu sự thật tôi mang thai con anh thìquá tội nghiệp cho nó. Tôi sợ lắm làm ba mẹ tôi đau lòng dù trước đó tôiđã dự định sẽ đi đâu đó một thời gian khi có kế hoạch sinh con. 

    Tôi trễ nguyệt san 3 tuần nhưng chưa đủ dũng cảm để kiểm tra

    Tôi trễ nguyệt san hơn 3 tuần rồi nhưng vẫn chưa đủ dũng cảm để kiểm tra. Tôi sợ, sợ nếu sự thật tôi mang thai con anh thì quá tội nghiệp cho nó (Ảnh minh họa)

    Chia tay anh,tôi không hề tiếc nuối, nhưng tôi thật sự rất buồn và hụt hẫng. Người đàn ôngmà tôi đã tin, đã yêu và đã nhìn để sống cũng chỉ tầm thường và rẻ mạt như thếthôi. Anh đã 38 tuổi, là phó Giám đốc của một công ty, là chủ của một gia đình,là người sắp bảo vệ luận văn thạc sĩ nhưng chỉ có thể như vậy mà thôi.

    Có lẽ tôi đang phải trả giá vì đã yêu một người đã có gia đình, đã yêu phải một kẻ tham lam và quá ư ích kỷ. Nhưng sao tôi thấy tim tôi nhức nhối quá. Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần một lần anh thành thật nói ra thì tôi sẽ tha thứ tất cả, sẽ để anh quay về với vợ con anh, tự nhận mình là kẻ đánh cắp và chúc phúc cho anh. Nhưng thái độ của anh sao khó khăn đến vậy? 

    Mong rằng tôi sẽ không mang thai con anh, để khỏi mang thêm tội lỗi cho một đứa trẻ không cha, cũng như có một người cha mà tôi đang căm hận. Liệu tôi có nên trả thù và vạch rõ cái bộ mặt thật của anh?

    Theo http://afamily.vn/tam-su-ban-doc/toi-tre-nguyet-san-3-tuan-nhung-chua-du-dung-cam-de-kiem-tra-5649.chn

    Bài viết liên quan

  • Cách sống của một gái quê khiến gái Hà Nội nhìn vào học hỏi

    Các bạn gái quê ạ, dù chúng ta là gái quê đi chăng nữa thì cũng hãy sống để cho gái Hà Nội nhìn vào học hỏi nhé. Tiền "bòn rút", "đào mỏ" của người khác ý mà, các cụ nói "của thiên trả địa" rồi cũng có ngày "mất cả chì lẫn chài" đấy.

  • Tai nạn tin nhắn trong tình yêu hôn nhân gia đình

    Dẫu biết rằng có rất nhiều người tai nạn vì tin nhắn, dẫn đến kết cục cuộc sống gia đình vợ chồng cơm không lành canh chẳng ngọt, thậm chí tan đàn sẻ nghé  và kết cục bi thảm cuối cùng là li hôn. H...

  • Ngày nay, con dâu ghê gớm chỉ giỏi bắt nạt nhà chồng!

    Anh cả em thì bảo “Vợ con nó là con độc, bố mẹ chiều từ bé. Mẹ đừng có bắt nó làm gì nặng nhọc, đừng có nạt nộ không nó lại tủi thân!”. Anh trai thứ thì luôn miệng “Vợ con bầu bí, mẹ làm hộ nó đi, sao mẹ cứ sai nó thế?”.

  • Phụ nữ hiện đại không có khái niệm `ở nhà ăn bám`

    Phụ nữ bây giờ bình đẳng với đàn ông rồi. Các chị đừng ở nhà mà thui chột bản thân đi. Mình nên đi làm cho năng động, hiểu biết hơn và đặc biệt là sẽ làm cho bản thân tự tin khi đứng trước người đàn ông của mình.