Trả giá đắt khi làm người thứ ba

  • Trả giá đắt khi làm người thứ ba

    Giây phút ngã vào vòng tay anh, em thấy có lỗi rất nhiều với một người đã yêu, gắn bó suốt bao năm dài. Cuối cùng, em buông tay người ấy để chấp nhận làm tình nhân bé nhỏ bên anh.

  • Em là gì giữa bộn bề cuộc sống của anh? Câu hỏi rất nhiều cô gái như em muốn hỏi người mình yêu. Em chẳng thể có câu trả lời.  Em và anh, hai con người, hai hoàn cảnh, hai quan điểm sống khác nhau quá nhiều. Vậy mà chẳng hiểu sao mình lại đến với nhau. Đến bây giờ, trải qua bao thăng trầm trong mối quan hệ mà bản chất chẳng có gì tốt đẹp này, cuối cùng em vẫn là kẻ cô đơn. Em nhận ra khi quá muộn, đánh đổi quá nhiều và không thể dừng lại dù đã chứng kiến nhiều cuộc tình đau khổ của dương gian, khi đã nghe người ta nói quá nhiều những câu chuyện kết thúc chẳng có hậu của người thứ ba.

    Em nghĩ mình đủ thông minh, bản lĩnh để vượt qua cám dỗ cuộc đời, giữ trọn vẹn hai chữ “chung tình” của người con gái. Em chẳng làm được dù trong giây phút ngã vào vòng tay anh, em thấy có lỗi rất nhiều với một người đã yêu, gắn bó suốt bao năm dài. Cuối cùng, em buông tay người ấy để chấp nhận làm tình nhân bé nhỏ bên anh, sự đánh đổi biến em thành kẻ phản bội trong tình yêu, một người con gái đáng bị ghê sợ, hận thù.

    Giá như ngày ấy mình đừng gặp nhau. Hay cứ cho là gặp nhau, anh đừng tán tỉnh, đẩy đưa, để em vào cuộc tình tội lỗi này, giờ em đã chẳng đau, chẳng khổ. Em nhìn cuộc sống, tình yêu bằng màu hồng của tuổi 20, ngỡ mọi chuyện sẽ hoàn mỹ, đẹp như cách em nghĩ, sẽ chẳng có gì là không thể. Sự thật đúng như thế, chỉ có điều cái không thể trở thành có thể. Em từng hạnh phúc khi anh quan tâm từng bữa cơm, hộp sữa, từng cuộc điện thoại, tin nhắn vội chỉ để hỏi em đã về tới nhà chưa.

    Từng cảm thấy tình yêu mình đúng nghĩa khi anh sợ em giận hờn, chạy theo em chỉ để hỏi cho được vì sao em bực mình, khi sáng chủ nhật nào cũng dành cho em một quán cà phê, khi ôm em trong tay thì thầm nói nhỏ sau này mình có con nhé em. Có lẽ cái gì dễ đến cũng dễ đi, cái gì khi đã quen thuộc quá cũng chẳng còn ý nghĩa phải giữ gìn. Cái em chẳng bao giờ tin sẽ xảy ra là cách anh đối xử hôm nay. Anh chẳng còn quan tâm em ăn ngủ, học hành, làm việc như thế nào, cứ cho là anh vô tâm, nhưng những điều nhỏ nhất anh có thể làm cho người khác lại chẳng thể làm cho em, dù với em nó rất có ý nghĩa.

    Anh cũng chẳng còn dành cho em thời gian bên anh, cho em thêm một lần để tựa vai anh khi buồn, khi muốn òa khóc. Anh cũng chẳng biết em chạnh lòng, xót xa khi thấy anh sum vầy hạnh phúc bên gia đình, khi nhìn anh tự tay nấu cơm cho vợ con. Anh không còn muốn em biết về gia đình, công việc, các mối quan hệ của anh. Anh sợ em trở thành mối ràng buộc đến mức e dè cả những chuyện chăn gối. Biết là vậy nhưng anh vẫn chẳng thắng nổi ham muốn tầm thường của người đàn ông. Anh tìm đến em khi mệt mỏi, cần người giải quyết nhu cầu.

    Em, người con gái vốn đã thuộc về anh cũng chẳng thắng được sự cám dỗ ấy. Để rồi, dẫu biết là đau, xót xa vẫn đến khi anh cần. Em trách mình yếu đuối, không đủ bản lĩnh để thoát khỏi cuộc tình đầy nước mắt cho riêng mình. Khi nhận ra anh chẳng còn dành cho em một chút yêu thương như ngày ấy cũng là lúc bên em chẳng còn gì cả. Em đã đánh đổi quá nhiều cho những ngày tháng có anh, đánh đổi cả tình yêu bao năm dài đằng đẵng với bao kỷ niệm, đánh đổi những ngày tháng vui tươi của tuổi trẻ để chôn vùi trong nhớ thương, tủi hờn, xót xa, tự tay hủy hoại một con người chưa trọn vẹn trong nỗi niềm ân hận, day dứt có lẽ đến cuối đời.

    Đã quá muộn cho em dừng lại vì chẳng còn gì cả. Có chăng đó là cái giá em phải trả khi ngu ngốc và khờ dại bước vào con đường không lối thoát này. Người em vứt bỏ tất cả để chạy theo, rốt cuộc cũng chỉ là một người đàn ông tham lam, ích kỷ, nhỏ nhen và tầm thường. Người có thể ôm em trong tay, ngủ với em phút này, phút sau đã sỉ vả, coi thường em. Tại sao em không thể gạt anh ra khỏi cuộc đời mình? Em không muốn một ngày, yêu thương trong lòng hóa thành thù hận. Em không muốn mình hận anh, ghét anh nhưng không muốn anh thấy em lụy tình mà đối xử với em như thế này thêm nữa. Nói cho em biết, em phải làm gì được không anh?

    Hoa

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/tra-gia-dat-khi-lam-nguoi-thu-ba-2898942.html

    Bài viết liên quan

  • Người thuê chung nhà

    Em lập gia đình gần ba năm, có bé gái một tuổi. Vợ chồng em ở nhà thuê, tới tháng chồng em đưa ít tiền, trả tiền nhà xong thì không đủ tiền mua sữa cho con. Anh nói, còn phải giúp đỡ gia đình.  Em ...

  • Đàn ông đừng trách phụ nữ cả nghĩ hay lo, hãy trách bản thân không bao giờ chịu lớn

    Nỗi lo sợ lâu nay thành sự thật, hai chân tôi quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập to như trống gõ.

  • Duyên nợ trong tình duyên

    Người yêu bỏ đi lấy chồng, chàng trai đau khổ, tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy: "Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?" Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc ...

  • Tặng vợ nhân kỷ niệm ngày cưới

    Vậy là chúng ta có 4 năm vợ chồng rồi em nhỉ. Thời gian ấy chưa đủ dài nhưng đã đúc kết được nhiều yêu thương và kết quả là “siêu nhân” của chúng ta ra đời trong sự háo hức chờ đợi của vợ chồng mìn...