Trắng trong mùa hoa loa kèn

  • Trắng trong mùa hoa loa kèn

    Màu hoa loa kèn trắng trong, dáng mảnh khảnh, âm thầm kéo người ta ra khỏi cuộc dạo chơi của mùa xuân, chạy về bên nắng hè nồng nhiệt.

  • Trời nhẹ và cao dần lên, những tảng mây nặng trĩu, xám xịt không còn hiện diện thường trực giữa không trung. Có những buổi chiều, nắng len khắp phố phường ồn ã của Hà Nội. Thỉnh thoảng đâu đó, người ta lại bắt gặp những chiếc xe đạp chở hoa loa kèn đi bán dạo. Màu hoa trắng trong, dáng mảnh khảnh, âm thầm kéo người ta ra khỏi cuộc dạo chơi của mùa xuân, chạy về bên nắng hè nồng nhiệt. Loa kèn trắng từ lâu đã quen thuộc với nhiều người. Đi từ thơ ca, nhạc hoạ, loài hoa ấy phủ lên ký ức một màu nhung nhớ.

    Truyền thuyết kể loa kèn vốn dĩ là người con gái mỏng manh, dại khờ mà chung thuỷ, phút cuối đời vẫn trọn vẹn một lòng yêu thương. Để rồi đến tận khi từ giã nhân thế, trái tim người thiếu nữ ấy mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu, sự bao dung và lòng cao thượng. Tuổi trẻ của cô gái chẳng khác đời hoa, bung nở một lần rồi ngậm ngùi tàn úa.

    Cánh hoa khép ôm chặt tâm tư ngày mới lớn, những suy nghĩ không biết cất vào đâu cho hết cảnh bóp trán, nhíu mày. Loa kèn trắng là dại khờ, ngoan cố, ẩn trong lớp áo sau cùng lại chất chứa bao dung, tình cảm chứa chan. Nói không ngoa, nó là hiện thân cho không ít người phụ nữ, luôn gồng mình lên cốt che giấu đi cái nhạy cảm thẳm sâu nơi tâm tưởng.

    Có người nói nên kết thúc tất cả cho trọn một lần buồn vui sướng khổ, thà để đau tới tận cùng còn hơn dai dẳng suốt bao năm. Ai cũng biết hoa sẽ tàn, nhưng vì yêu hoa vẫn nhất quyết phải mua về, phải có được cho riêng mình. Đó là lẽ ở đời, lẽ của người. Trước bãi bể nương dâu ấy, cô gái như người bộ hành, vẫn bước đi lặng lẽ, chắp nhặt những cánh hoa, cây cỏ, mong kết nên một tấm áo yêu thương.

    Hoá ra, con người có thế nào vạn vật vẫn có quỹ đạo riêng của nó, chỉ có người với người là hiểu thấu giúp nhau mà thôi. Nhân thế có được mấy người lãnh đạm được trước dòng chảy thời gian. Nhận thức quá rõ ràng rằng tháng năm luôn trôi đi miết mải, trọn vẹn, nên nếu như cô gái cứ thuỷ chung, ngốc nghếch, trước sau gì cũng hoá thân vào cánh hoa trắng để mau tàn mau lụi một sớm mai.

    Yên Vũ

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/cua-so-blog/trang-trong-mua-hoa-loa-ken-2975158.html

    Bài viết liên quan

  • Mẹ chồng ác độc và nhẫn tâm khi lừa con dâu phá thai

    Thấy thái độ bà vui vẻ, hòa nhã, nhiệt tình hơn xưa rất nhiều, tôi như mở cờ trong bụng. Tôi đồng ý theo bà đến 1 phòng khám của bạn thân bà để khám thai. Nào ngờ, mẹ chồng tương lai và bà bạn móc nối với nhau, tiêm thuốc mê cho tôi và phá thai.

  • Nỗi thiệt thòi của một người con gái lấy chồng xa

    Lấy chồng xa, mỗi lần về quê thấy tóc mẹ hoa râm nhiều hơn lần về trước mà tôi chạnh lòng. Mẹ tôi cũng ngoài 70 rồi, lại có nhiều bệnh. Tôi chỉ sợ một ngày nào đó, mẹ ngã xuống mà tôi không về kịp nhìn mặt mẹ lần cuối thì…

  • Cách sống của một gái quê khiến gái Hà Nội nhìn vào học hỏi

    Các bạn gái quê ạ, dù chúng ta là gái quê đi chăng nữa thì cũng hãy sống để cho gái Hà Nội nhìn vào học hỏi nhé. Tiền "bòn rút", "đào mỏ" của người khác ý mà, các cụ nói "của thiên trả địa" rồi cũng có ngày "mất cả chì lẫn chài" đấy.

  • Tai nạn tin nhắn trong tình yêu hôn nhân gia đình

    Dẫu biết rằng có rất nhiều người tai nạn vì tin nhắn, dẫn đến kết cục cuộc sống gia đình vợ chồng cơm không lành canh chẳng ngọt, thậm chí tan đàn sẻ nghé  và kết cục bi thảm cuối cùng là li hôn. H...