Vợ chồng tôi như hai người bạn chung nhà

  • Vợ chồng tôi như hai người bạn chung nhà

    Tôi sống lặng lẽ như chiếc bóng, vẫn hàng ngày chăm con và dõi theo bóng chồng. Anh không còn quan tâm hay muốn nói gì đến tôi nữa nhưng với nhân viên hay những người xung quanh, anh vẫn rất cởi mở.

  • Tôi 34 tuổi, có một con trai và hai con gái rất dễ thương, ngoan ngoãn. Tôi có ngoại hình dễ nhìn, năng động, giao tiếp ổn. Chúng tôi có cơ sở sản xuất tầm trung, cuộc sống ổn, không phải lo lắng gì nhiều. Lập gia đình khá sớm, 11 năm qua tôi chỉ làm nội trợ, phụ giúp chồng trong công việc không nhiều, nơi làm việc cũng gần nhà; dù rất bận chăm các con tôi vẫn dành thời gian quan tâm và động viên việc kinh doanh của anh, thời gian này gia đình tôi vui và rất ổn.

    Gần đây, chúng tôi không còn tiếng nói chung, hầu như anh chỉ muốn ở tại phòng làm việc (tôi cảm nhận như vậy), anh ấy đi về như người khách ở trọ, con cái cũng không quan tâm nhiều, cảm giác của người vợ chung sống với nhau 11 năm thì chuyện bồ bịch tuyệt nhiên anh không có, vậy nguyên nhân là gì? Có thể do kinh doanh khó khăn? Dù thời gian tôi ở nhà rất nhiều nhưng vẫn nắm rõ tình hình công việc của chồng. Tôi nhiều lần yêu cầu nói chuyện, vợ chồng đã ngồi lại cùng nhau giải quyết, dù khó khăn đến đâu chúng tôi cũng vượt qua. Vậy mà dù tôi có nói kiểu gì đi nữa anh cứ dửng dưng, mặc cho tôi nói một mình. Tôi rất hoang mang về điều này nhưng không cho phép mình nghi ngờ về những điều không rõ ràng.

    Sau bao năm cố gắng để có cuộc sống ổn định như hôm nay, giờ đây tôi sống lặng lẽ như chiếc bóng, vẫn hàng ngày chăm con và dõi theo bóng chồng. Anh không còn quan tâm hay muốn nói gì đến tôi nữa nhưng với nhân viên hay những người xung quanh nói chuyện, anh vẫn rất cởi mở. Suy nghĩ mãi tôi vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

    Nhiều lần cố gắng để tìm lại tiếng nói chung mà anh vẫn không hợp tác, tôi cũng chọn cho mình sự im lặng vì mình tôi sẽ không giải quyết được gì nếu như anh không muốn. Thời gian chăm sóc các con tôi có nhiều hơn anh, nếu cứ để cảm xúc của mình chi phối hay khóc lóc quá nhiều thì lợi ích gì, tôi bắt buộc phải điều chỉnh lại cuộc sống hiện tại. Nếu muốn đừng ai làm tổn thương mình, trước hết mình phải sống cho bản thân, tôi đã nghĩ như vậy. Tôi cố gắng nuôi dưỡng tinh thần thật tốt, càng không muốn trong suy nghĩ non nớt của các con chỉ còn lại hình ảnh cáu gắt về mẹ của chúng.

    Ngoài việc chăm sóc gia đình ban ngày, bản thân không cho phép mình nhàn rỗi, suy nghĩ tiêu cực, tôi học thêm buổi tối và cần chuẩn bị cho mình vì cuộc đời mấy ai đoán trước được điều gì. Hiện tại vợ chồng tôi chưa tới mức phải ly dị, ngoài việc sống chung một nhà và chăm sóc cho các con, chúng tôi giờ đây giống như hai người bạn. Tôi hiểu cứ kéo dài thế này sẽ không ổn, dù rất cố gắng để không làm ảnh hưởng tới các con và gia đình hai bên, cố tỏ ra mạnh mẽ, che đậy cảm xúc rối bời nhưng tôi luôn loay hoay với chính cuộc đời mình.

    Ngọc

    Theo http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/vo-chong-toi-nhu-hai-nguoi-ban-chung-nha-3033536.html

    Bài viết liên quan

  • Nước mắt dòng sông

    Ngày bé, lúc lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi cùng gia đình đón một cơn lũ bất ngờ ập đến giữa đêm. Mẹ đi trước soi đường. Chị cả dắt tay chị Hai chạy, cha cõng tôi đi sau cùng. Cả nhà rồng rắn lội q...

  • Nghịch cảnh tréo ngoe khi tôi không biết chọn ai trong hai người đàn ông

    Tôi đang gặp phải nghịch cảnh tréo ngoe vì đứng giữa hai sự lựa chọn khó khăn, liệu rằng người nào sẽ đem mái ấm gia đình đến cho tôi và con?

  • Bí ẩn đằng sau vụ thôn tính Megastar

    Thông tin về thương vụ “đổi chủ” của hệ thống rạp chiếu Megastar với trị giá lên tới nhiều chục triệu đô la giữa CJ - CGV và EMP đã “hâm nóng” rất nhiều trang báo thời gian qua.Nhưng không nhiều ng...

  • Người thuê chung nhà

    Em lập gia đình gần ba năm, có bé gái một tuổi. Vợ chồng em ở nhà thuê, tới tháng chồng em đưa ít tiền, trả tiền nhà xong thì không đủ tiền mua sữa cho con. Anh nói, còn phải giúp đỡ gia đình.  Em ...